Skip to content

Bàn về “nghệ thuật tác chiến” trong “trận đầm Cống Rộc, Tiên Lãng”

Tháng Hai 7, 2012

Lê Mai

Nhiều nhà văn, nhà báo, học giả, chính khách đã phân tích rất có lý, có tình về vụ cưỡng chế ở đầm Cống Rộc, Tiên Lãng. Với một “trận đánh” “rất là hay”, “rất là đẹp” như thế, ta thử bàn qua về “nghệ thuật tác chiến” của nó xem sao, biết đâu có thể góp phần nhỏ vào việc tìm hiểu những trận đánh nổi tiếng trong lịch sử dân tộc?

– Vấn đề so sánh lực lượng:

Để sử dụng ngôn ngữ quân sự, ta tạm gọi bên lực lượng cưỡng chế là “bên ta” và bên đối tượng bị cưỡng chế là “bên Vươn”.

Về lực lượng “bên ta”, tin tức có vẻ không rõ ràng. Báo chí tường thuật là có hàng trăm người, bao gồm cảnh sát, quân đội và bộ đội biên phòng…Để dễ so sánh, ta lấy trung bình 200 người.

Về chỉ huy, ít nhất có 01 Đại tá Giám đốc, 04 Phó Giám đốc, 01 Thượng tá Trưởng Công an. Như vậy, chỉ huy “bên ta” rất mạnh. Nếu chúng ta nhớ lại lịch sử thì chỉ huy của Pháp trong trận Điên Biên Phủ là Đờ – Cát cũng chỉ là Đại tá, gần cuối trận đánh mới được phong Thiếu tướng.

Trong khi đó, “bên Vươn” chỉ có 03 người, cố thủ trong một ngôi nhà nhỏ 2 tầng.

Thông thường, bên tấn công phải có lực lượng hơn vài ba lần so với bên phòng ngự. Trận Điện Biên Phủ, quân VN là bên tấn công có lực lượng hơn Pháp một tỷ lệ tương đối nhỏ, khoảng 3/1. Trận Sài Gòn năm 1975, bên tấn công là Bắc VN với 15 sư đoàn, bên Nam VN chỉ có 5 sư đoàn, tỷ lệ 3/1. Trong khi đó, “trận đầm Cống Rộc, Tiên Lãng”, so sánh lực lượng cho thấy sự áp đảo của “bên ta” – bên tấn công với một tỷ lệ ít nhất giữa “ta” và “Vươn” là 66,7/1. Ở đây, nghệ thuật “lấy ít địch nhiều” của ông cha ta có vẻ không được áp dụng.

Về trang bị vũ khí, “bên ta” có đầy đủ các loại vũ khí hạng nhẹ, áo giáp, khiên che, các loại xe ô tô cơ động. Hệ thống liên lạc cực kỳ hiện đại. Không sử dụng xe tăng hay xe bọc thép, chỉ sử dụng máy xúc để san phẳng ngôi nhà khi “trận đánh” đã kết thúc. Còn “bên Vươn” chỉ được trang bị súng hoa cải, mìn tự tạo, rơm khô tưới xăng.

Địa hình diễn ra “trận đánh” bất lợi cho “bên Vươn”. Ngôi nhà hai tầng của anh em Vươn bao quanh là đầm nước và cây cối, chỉ có một lối vào, phải đi qua ba chiếc cổng, coi như các “chốt”, có một số bình gas cài kíp nổ. Nếu bị tấn công mạnh, không chống đỡ nổi, việc rút lui của “bên Vươn” cũng rất khó khăn.

– Nghệ thuật đột phá và thọc sâu:

Nghệ thuật đột phá của “bên ta” là nghệ thuật đột phá chính diện, thọc sâu rất dũng cảm và mãnh liệt. Trước tiên, một tổ công tác tiếp cận ngôi nhà thì một quả mìn tự chế “bên Vươn” gài trong vườn phát nổ khiến 2 cảnh sát huyện bị hất văng, bất tỉnh. Không sợ hy sinh, thượng tá Mải lại dẫn đầu tổ công tác khác tiếp cận ngôi nhà và kêu gọi “bên Vươn” tự nguyện giao nộp vũ khí. Bất ngờ từ bên trong, “bên Vươn” liên tiếp bắn súng đạn hoa cải khiến đại úy Tuấn bị thương vùng cổ và ngực; thượng tá Mải bị thương vùng lưng, chân; thượng sĩ Trường bị vỡ nhãn cầu trái; trung sĩ Phong cùng 2 cán bộ huyện đội Tiên Lãng bị nhiều vết thương ở vùng mặt.

– Nghệ thuật bao vây, vu hồi:

Trước tình hình nguy cấp, Đại tá Ca, chỉ huy cao nhất “bên ta” điều hàng trăm cảnh sát đến, phối hợp với các lực lượng khác bao vây ngôi nhà. Bên cạnh những mũi tiếp giáp bằng bộ binh, lực lượng cảnh sát còn tiếp cận ngôi nhà 2 tầng bằng các con thuyền nan chạy dọc bờ mương. Đây là điều chưa từng có trong các tác phẩm nghệ thuật quân sự kim, cổ, đông, tây; đúng là một mũi vu hồi cực kỳ lợi hại, “bên Vươn” khó mà chạy thoát.

– Nghệ thuật chính – kỳ:

Đây là một nghệ thuật rất hay, giành thắng lợi nhanh chóng, bất ngờ. Binh thư yếu lược của Trần Hưng Đạo viết: “Bậc thánh võ trị đời, đánh ở chỗ không có thành, công ở chỗ không có chiến lũy, chiến ở chỗ không có trận, nhẹ nhàng như mưa rơi trên không…”

Bàn về chính – kỳ, ông viết: “Phàm tướng hay dùng chính mà không dùng kỳ là tướng hay giữ gìn; hay dùng kỳ mà không dùng chính là tướng chiến đấu; kỳ chính đều dùng là tướng giúp nước vậy”. “Phàm thắng địch là nhờ ở kỳ binh; lấy ít mà đánh đổ được nhiều địch là nhờ ở quân kỳ vậy”. “Người giỏi dùng binh, bỏ chỗ thực mà giã vào chỗ hư”. “Ta bèn đem kỳ binh đánh vào chỗ hư”.

Trong “trận đầm Cống Rộc, Tiên Lãng”, “bên ta” đã áp dụng nghệ thuật chính – kỳ một cách rất thần tình, khiến “bên Vươn” không biết đằng nào mà lần, đành phải bí mật rút lui.

– Nghệ thuật mưu kế thế – thời:

Thế trận là sự bày binh bố trận ở một vị trí, hoàn cảnh, không gian nào đó trước quân địch để tác chiến. Có thế trận sâu hiểm, thế trận phức tạp, thế trận giản đơn. Có thể thấy, thế trận của “bên ta” trong “trận đầm Cống Rộc, Tiên Lãng” là thế trận sâu hiểm !

Thời là thời cơ, thời điểm, cơ hội, là hoàn cảnh, điều kiện vận động và phát triển của sự vật. Thời cơ thường xuất hiện đột ngột và mất đi nhanh chóng, cho nên phải biết chớp lấy thời cơ giành thắng lợi.

Mưu kế là mưu mẹo, kế sách. Trận đánh bao giờ cũng phải dùng mưu mẹo, kế sách. Không phải chỉ dùng lực mà còn phải dùng mưu để thắng địch cao nhất đi đôi với tổn thất thấp nhất. Người chỉ huy phải biết nghi binh lừa địch, biết giấu lực lượng của mình để địch chủ quan, biết giả vờ yếu để địch kiêu căng, biết giương đông nhưng lại kích tây.

Như vậy, có thể nói: Mưu cao nhất là mưu lừa địch. Kế hay nhất là kế điều địch. Thế tốt nhất là thế chia cắt địch. Những yếu tố đó tạo thành thời cơ để tiêu diệt địch.

Đối chiếu với thực tế diễn ra trong “trận đầm Cống Rộc, Tiên Lãng”, chúng ta đã thấy nghệ thuật tác chiến bậc thầy của “bên ta”.

– Kết quả tác chiến:

Trận “đầm Cống Rộc, Tiên Lãng” diễn ra trên địa hình có lợi cho “bên ta”, thời tiết tốt, kéo dài khoảng 4 giờ của buổi sáng ngày 5 tháng 1 năm 2012. Với lực lượng vượt trội, “nghệ thuật tác chiến” đỉnh cao như đã phân tích ở trên, sau hàng loạt trận nã đạn, khói bay mù mịt, “bên ta” đã tiếp cận được ngôi nhà 2 tầng. Tuy nhiên, ba người “bên Vươn” trong nhà đã biến mất từ lúc nào. Đó là một thắng lợi lớn của “bên ta” và là một thất bại lớn của “bên Vươn”.

Đánh giá về “trận đầm Cống Rộc, Tiên Lãng”, có lẽ không có lời nào hay hơn lời của Đại tá Ca, người chỉ huy tối cao của “trận đánh”:

Vụ việc hôm ấy tuy bắt không được đối tượng, nhưng mà trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo, không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách. Tôi nói với các đồng chí Thường trực rằng, đây không phải kế hoạch tập trận nhưng đúng là phải rút kinh nghiệm, cái này nó rất là hay, có sự kết hợp giữa địa phương, giữa công an, quân đội, biên phòng rất là đẹp, đâm ra không có gì phải phàn nàn về cái chuyện ấy cả”…

4 phản hồi leave one →
  1. Lính Chì permalink
    Tháng Hai 8, 2012 10:36 sáng

    Bài viết hay quá nhưng tôi vẫn phục ông Ca hơn bởi ông cầm quân như thần như thánh, ông biết phối kết hợp và lồng ghép một cách hoàn hảo các công cụ của chuyên chính vô sản để làm nên một thắng lợi hoàn hảo, đẹp như ông từng nói ở trên tivi.

  2. Tháng Hai 9, 2012 2:45 chiều

    Người viết bài đã hay nhưng thiếu một điểm quan trọng nhất, cái cơ sở để làm cho chiến thắng vượt qua ý nghĩa của một trận đánh để có ý nghĩa thời đại. Để Tướng (tá) Ca sánh vai các danh tướng trong lịch sử. Để sử xanh lưu truyền muôn đời là bên ta có chính nghĩa. “Đem đại nghĩa thắng hung tàn”.

  3. Bằng Vĩnh permalink
    Tháng Hai 10, 2012 8:23 sáng

    Tôi xin lỗi, nói ra xin tác giả DV đừng buồn!

    Tôi cũng có viết 1 bài về “Chiến tích Đỗ Ca” này, tất nhiên là không phân tích binh lược tuyệt vời như A. Tôi cũng định gửi đăng đâu đó nhưng nghĩ lại xấu hổ quá vì tự nhiên lại rãnh rỗi đi bình luận về những người TT.

    An ủi, tôi đã chuyển bài viết vào “Kho tàng truyện Điên” của tôi rồi, là bộ sưu tập những câu chuyện về người bị tâm thần.

    DV và độc giả để ý xem, nhìn kỹ thấy mặt Ca (thậm chí là cả Hội luôn) …Ngố… hết biết!
    Dù sao thì cũng nhờ Vụ Tiên Lãng này mà tôi bỏ được tính ganh tỵ nhỏ nhen với người dân Hải Phòng, bởi các anh bạn tôi ai cũng khôi ngô, tuấn tú. Hóa ra cũng là người này kẻ khác, tuân thủ theo………… Định luật bù trừ.

    Chỉ lạ là tại sao HP lại dùng người ở cực Max về Ngố như thế! hehe…

    • Giám đốc trại Trâu Quỳ permalink
      Tháng Hai 11, 2012 12:27 sáng

      Xin hân hạnh giới thiệu: đại tá Ca nguyên là học viên xuất sắc nhất bị sổng ra từ trại huấn luyện Trâu Quỳ, Gia Lâm, HN

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: