Skip to content

Củ tỏi mồ côi trên đảo Lý Sơn

Tháng Chín 9, 2011

Dưới chân núi Thới Lới đang vào vụ hành mới. Những người đàn bà lầm lụi, đẩy xe rùa đổ từng ụ cát biển trên đất đỏ. Trời nắng như nung, những đứa trẻ tóc vàng cháy theo mẹ lên rẫy nấp vào những bờ rào sậy thở dốc. Trên đảo không một chút gió nhưng ở Hoàng Sa cơn bão đầu tiên trong năm đã xuất hiện. Những người đàn ông vớt rong, lặn hải sâm, câu mực đang gấp gáp cho tàu xuất bến những chuyến cuối cùng.

Không ngày trở lại

Tháng tám ở Lý Sơn là tháng bắt đầu mùa ngóng chờ của những người đàn bà lấy chồng nghề biển. Trong căn nhà xây cũ nát, chằng chéo bằng những tấm bạt xanh đỏ, hai mẹ con chị Ngô Thị Việt đang lựa những củ tỏi tốt nhất trong đống tỏi lép để ngày mai ra chợ bán kiếm lời. Mỗi buổi chợ chị kiếm được chừng 20 – 30 ngàn đồng, đủ tiền để mua gạo và thức ăn cho hai mẹ con. Mùa bão năm nay cũng là mùa đầu tiên từ ngày lập gia đình, người đàn bà này không còn phải âu lo ngóng ra biển khơi chờ chồng trở về nữa.

Sau gần 4 tháng tìm kiếm vô vọng, chị Việt đã tổ chức lễ cầu hồn, nặn hình nhân đất sét, lập mộ gió cho chồng mình vào tháng 3 vừa qua. Chị Việt nói:

“Trước khi đi ảnh còn nói, chuyến này đi về có tiền ăn Tết, sửa lại cái nóc nhà dột, để như vậy mưa gió nguy hiểm quá!”.

Đôi mắt buồn bã của người đàn bà này ngước lên nóc nhà vẫn còn nguyên trạng cũ nát vá chằng vá đụp. Hai dòng lệ tuyệt vọng trên gò má chảy dài kể lễ:

“Từ ngày ảnh mất đến giờ, nhiều lần tôi muốn tự tử cho xong. Cuộc sống sao mà nó khốn đốn quá. Nợ cũ nợ mới, nợ sắm tổn (chi phí cho chuyến đi), nợ vay tiền cho con đi học, nợ cầu hồn đám tang… ngày đêm người ta réo đòi, con cái hai đứa còn nhỏ, chén cơm hàng ngày kiếm không ra.

Nhưng con bé Út đêm đêm cứ bám lấy mẹ năn nỉ mẹ đừng chết, ba đã chết rồi, mẹ chết nữa thì con ở với ai? Ngày trước ảnh thấy mấy đứa con học giỏi quá nên cố sống cố chết để ra biển nuôi chúng nó chứ mỗi chuyến đi ra vẫn biết là nguy hiểm không có ngày về”.

Nước mắt mồ côi

 

Thuyền trưởng Lê Minh Tân, chồng của chị Ngô Thị Việt từng là một người lính pháo binh. Sau khi xuất ngũ, anh làm nghề biển ở tại Hoàng Sa gần 10 năm để kiếm tiền nuôi con. Những đứa con của người ngư dân xấu số này đều học giỏi. Đứa con trai đầu vừa tốt nghiệp đại học ngành ngân hàng trong mùa hè rồi đang thất nghiệp. Đứa gái út, năm nay vào lớp 11 nổi tiếng ở huyện đảo 10 năm liền học giỏi. Chúng tôi đã lặng người khi đọc quyển nhật ký đầy nước mắt của cô bé học trò Lê Thị Thanh Thanh trong đêm cầu hồn, làm hình nhân cho cha mình:

“… Con đau lắm cha à! Ngày hôm nay là ngày cuối cùng con được ở bên linh hồn cha. Rồi mai đây, không biết linh hồn cha sẽ đi đâu về đâu. Còn con rồi cũng lẻ loi một mình bước cô đơn trên con đường đời ngày mai. Cuộc sống là thế hả cha? Sao nó không tốt đẹp như chúng ta nghĩ chứ? Cha có biết không, khi con đứng trước bài vị, đọc hàng chữ trên ấy tim con đau như thế nào. Cha đi không một lời giã từ, không cho con gặp mặt lần cuối. Con đang ngồi học nhưng nghĩ đến cha nước mắt con lại rơi. Con không học nổi nữa, con muốn bỏ cuộc rồi cha ơi!”.

Tôi không đủ sức để đọc tất cả tâm sự trong cuốn nhật ký của cô bé học trò già dặn trước tuổi từ ngày mất cha. Buổi chiều trên đảo xuống nhanh trong căn nhà tối om. Hai mẹ con vừa nhặt tỏi vừa thút thít quay mặt đi.

Những củ tỏi lẻ loi hờ hững rơi xuống đống tỏi xào xạc. Ở đảo Lý Sơn người dân trồng tỏi quen gọi những củ tỏi gầy còm chỉ có một tép là củ tỏi mồ côi.

Khi tôi bước chân lên tàu trở về đất liền, lòng vẫn tự hỏi: “Bao giờ Lý Sơn mới hết những củ tỏi mồ côi?”.

(“Cọp” lại từ TTXVA)

Advertisements
One Comment leave one →
  1. PHANNGUYENNGA permalink
    Tháng Chín 9, 2011 5:57 chiều

    TỎI MỒ CÔI
    Bạn đi công tác về
    Tặng tôi chùm tỏi nhỏ
    Vỏ củ một màu đỏ
    Bọc hình một trái tim

    Chỉ tại mọc đảo xa
    Tỏi cô đơn tên gọi ?
    Bởi đảo chẳng mồ côi
    Giữa trăm,nghìn đảo biển

    Thôi cứ gọi tỏi một
    Như mỗi người mỗi tim
    Triệu trái tim lửa đốt
    Khóc,cười chuyện nước tôi

    Tỏi một không có múi
    Một mình như trái tim
    Mặn cay mùi biển đảo
    Thơm thảo một phương trời
    PHANVANCHO

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: