Skip to content

SAO LẠI CỨ NHÈ VÀO “Ý THỨC NGƯỜI DÂN” MÃI THẾ?

Tháng Năm 21, 2011

Xét trong thế tương quan giữa bên cung cấp dịch vụ giao thông với bên hưởng dịch vụ giao thông, thì ngành giao thông đóng vai trò chủ động. Nhắm đến người tham gia giao thông, tức chỉ mới nhắm đến phần ngọn của vấn đề. Và, không thể có được văn hóa giao thông chừng nào chưa có được một nền tảng giao thông cho thật tốt.

Tác giả: Quốc Trung

Một cuộc Hội thảo mang tầm cỡ quốc gia về văn hóa giao thông (8.9.2010, tại Hà Nội) có sự tham dự của những người khá tầm cỡ đã chẳng nêu được định nghĩa “Thế nào là văn hóa giao thông?”

Trong nội dung của cả buổi hội thảo, dễ dàng nhận thấy đối tượng được nhằm đến để trừng phạt, để giáo dục, để cải thiện văn hóa giao thông là người tham gia giao thông, là nhằm đến ý thức người dân, là đổ hết nguyên nhân gây nên tình trạng giao thông hỗn loạn như hiện giờ cho họ.

Bao nhiêu tội lỗi của “người dân” đã được kể ra cho bằng sạch. Nào là xe cộ tranh nhau từng bước, phóng nhanh vượt ẩu, lên xe khách thì tranh chỗ, rất ít khi thấy nhường chỗ cho các cụ già, trẻ em, người tàn tật, phụ nữ có thai. Ngoài ra còn xuất hiện những cuộc đua xe bất chấp cảnh sát giao thông và tính mạng người đi đường. Đây không chỉ là sự yếu kém về văn hóa trong giao thông mà thực sự là sự suy thoái trong văn hóa ứng xử giữa người với người…”.

Rồi hiến kế:  Muốn có văn hóa giao thông, cần phải giáo dục ý thức văn hóa giao thông ngay từ gia đình, từ các khu dân cư trường học, ngay từ khi trẻ mới chập chững. Mà “gây sốc” nhất là một biểu thức của Giáo sư Vũ Khiêu: Trừng phạt + giáo hóa = Văn hóa giao thông (?!)

Theo quan niệm chung của các nước, văn hóa giao thông được cấu thành từ các yếu tố sau:

Nằm ở tầng cốt lõi của hệ thống kết cấu văn hóa giao thông và không thể không hàm chứa phần trí tuệ, sáng tạo chính là sự hình thành nên văn hóa ngành nghề, làm đẹp hình ảnh ngành giao thông của các cán bộ nhân viên giao thông.

Nằm ở tầng giữa của hệ thống kết cấu văn hóa giao thông là tinh thần nhân văn cùng những biểu hiện văn hóa được hình thành trong các chế độ quản lí và mô hình quản lí giao thông, được thể hiện trong các tiêu chuẩn thiết kế và qui phạm kĩ thuật cùng những thay đổi mang tính lịch sử của chúng, qua các hình thức dịch vụ, tiêu chuẩn dịch vụ giao thông và trong các pháp luật pháp qui giao thông.

Nằm ở tầng ngoài hệ thống kết cấu văn hóa giao thông là sự phô diễn môi trường hình ảnh bên ngoài của ngành giao thông, hình thành nên thực thể cơ bản của văn hóa giao thông, là cơ sở vật chất cấu thành văn hóa giao thông.

Ba yếu tố trên có mối tương hỗ qua lại với nhau, liên thông với nhau, đồng thời chuyển hóa lẫn vào nhau ở những điều kiện nhất định, trở thành một kết cấu chỉnh thể hữu cơ đa tầng cấp, đa phương diện, đa chiều.

Như vậy, chủ thể tạo nên văn hóa giao thông là thuộc về ngành giao thông. Xét trong thế tương quan giữa bên cung cấp dịch vụ giao thông với bên hưởng dịch vụ giao thông, thì ngành giao thông đóng vai trò chủ động. Nhắm đến người tham gia giao thông, tức chỉ mới nhắm đến phần ngọn của vấn đề. Và, không thể có được văn hóa giao thông chừng nào chưa có được một nền tảng giao thông cho thật tốt. Chỉ đòi hỏi “giáo hóa” người tham gia giao thông mà không đếm xỉa gì đến hiện trạng giao thông hay dở ra sao là một sự đòi hỏi ngược, là mới chỉ trị ngọn chứ chưa trị gốc!

Rõ là vậy mà sao các cấp chủ quản khi đề cập đến văn hóa giao thông lại cứ nhè vào “ý thức người dân” mãi thế?

  • Bài viết do tác giả Quốc Trung gửi cho Da Vàng Blog. Xin chân thành cảm ơn tác giả.
  • Mời bà con tham khaot thêm bài viết của tác giả Vũ Thế Long

Học đi

  • Vũ Thế Long

Ông cha ta có câu “ Học ăn, học nói, học gói, học mở” để nói về cái việc học đầu đời của mỗi con người. Nhờ được học ăn học nói, học gói, học mở ngay từ thưở ấu thơ nên con người đã hình thành nên nhân cách, hiểu dược cách ứng xử trong cuộc đời. Sao chỉ có học ăn, học nói, học gói, học mở mà không có học đi? Người ta chỉ nói “tập đi, tập bơi’ chứ chẳng ai nói học đi cả. Người xưa nghĩ: Đi là cái bản năng của con người. Sinh ra, lớn lên tự khắc sẽ biết đi. Trẻ em sống ở vùng biển, vùng sông nước, tự khắc theo bè bạn nhảy tùm xuống nước rồi sẽ biết bơi. Vì thế, đi lại chỉ cần tập là đủ. Tập tức là học cách làm theo người khác. Tập đi cũng khác nào như tập uống rượu, tập hút thuốc hay sau này là tập đi xe đạp. Cứ làm theo là khắc biết đi, chẳng cần học hành cho mất công.

Lối tư duy ấy nó phù hợp với một xã hội nông thôn, nông nghiệp của đất nước ta thủa xưa. Nông thôn xưa thì làm gì có đường xá, xe cộ, quanh quẩn chỉ trong lũy tre làng. Đường xá trong làng chỉ dăm chục mét sống trâu xây gạch để đi khỏi lầy lội. Qua khỏi cổng làng là đường đất gồ ghề đầy ổ trâu ổ gà và bị băm nát bởi lốt chân trâu. Mưa xuống thì lầy lội. Gía có cái xe đạp đi lại cũng thật khó khăn. Trừ khi có việc lên huyện, ra tỉnh mới được biết thế nào là đường cái quan, thế nào là xe cộ . Bởi thế, việc học đi, học cách đi lại thế nào cho an tòan, cho phải luật, phải lệ cũng chẳng có ai đặt ra cả. Có chăng người ta chỉ bảo nhau đi đứng thế nào cho cái dáng người nó đàng hòang, thanh thóat. Nhìn cái dáng đi dáng đứng mà đóan được cái tính nết, cái tư cách của con người. Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà đi là cái thế đi của kẻ trượng phu. Đi đứng ngả nghiêng, khùynh khùynh chân chữ bát, đi đứng xiêu vẹo hay khúm na khúm núm, lùi ra lùi vào là lối đi của kẻ tiểu nhân…

Việc học đi thửa xưa chẳng có ai đặt ra mà có đặt ra thì cũng chẳng biết dạy đi như thế nào vì làm gì có đường xá, xe cộ, luật lệ đi lại, xử phạt mà dạy.

Nay, nông thôn chúng ta đang tiến nhanh trên con đường đô thị hóa. Đường xá mở ra tới tận thôn xóm. Hầu như nhà nào cũng có xe đạp, xe máy và có hộ đã sắm xe công nông, xe tải xe con. Việc đi lại khắp nơi trên đất nước không còn giản đơn như xưa nữa . Ra đường không thể theo lối “đường ta ta cứ đi”. Muốn đi phải thì đi phải , muốn đi trái thì đi trái. Muốn rẽ ngang rẽ tắt là cứ tùy tiện mà rẽ. Bởi thế, việc học đi đã trở thành một nhu cầu học tập của tất cả mọi người.

Trẻ em ở nông thôn, thành thị ngày nay đến lớp mẫu giáo hay vào trường cấp một đều phải học đi theo đúng luật giao thông. Các em đã được dạy cách qua đường, nhận biết đèn xanh đèn đỏ và đi bên phải đường…Tuy nhiên, nhiều ứng xử phức tạp trong việc đi lại trong hệ thống giao thông hiện đại thì chỉ học như vậy cũng chưa đủ. Ở lớp mẫu giáo, tiểu học trong nhiều vùng nông thôn miền núi , theo chương trình học tập, các em cũng biết khi thấy đèn đỏ thì dừng lại, đèn xanh thì vượt qua nhưng thực tế tại quê mình thì làm gì có đèn giao thông, đại lộ. Lớn lên, các em lên tỉnh, ra thành phố học tập , làm việc lại phải có thời gian làm quen và lập phản xạ giao thông đô thị. Đó cũng là một quá trình học tập và thích ứng.

Nhiều người lớn từ nông thôn ra thành phố, nếu không được học và được thực hành tham gia đi lại cũng rất bỡ ngỡ và khó khăn trong thích ứng đi lại nơi đô thị .

Cũng phải nói một điều nữa rằng tổ chức giao thông đô thị của chúng ta còn qúa nhiều bất cập. Nhiều người nước ngòai sống trong các đô thị lớn, với họ, luật giao thông qúa rành nhưng khi phải đi lại trên đường xá Thủ Đô hay các đô thị lớn của ta họ cũng chẳng biết đi như thế nào nữa vì dù có bật đèn xanh ở nơi ngã tư đường thì người đi bộ vẫn phải tìm cách lách mà qua các làn xe. Sang Việt nam, lại phải học cách đi lộn xộn của người Việt chẳng giống ai. Có nhà khoa học nước ngòai chỉ vì thích thú nghiên cứu các dòng người đi lại lộn xộn ở Thủ Đô ta để tìm ra cái quy luật của người đi lộn xộn, nêu thành học thuyết về sự đi lại hỗn độn nên đã bị tử nạn khi qua đường! Bởi vậy, học cách đi lại là một chuyện, tổ chức sao đi lại cho khoa học cũng là một vấn đề vô cùng quan trọng để đảm bảo cái quyền đi lại an tòan của mọi người.

Có chuyện ông bố đèo con trên xe máy, tới ngã tư, đèn đỏ, mắt trước mắt sau không thấy cảnh sát mặc quân phục đứng gác góc phố là phóng vèo qua. Thằng con ngồi sau nhắc bố “ Sao đèn đỏ bố lại vượt qua?’ Ông bố trả lời “Ối dào! Làm gì có công an mà sợ”. Thầy cô giáo dạy một đằng, cha mẹ lại dạy con một nẻo. Bố dạy con đi lại như thế thì chuyện học đi ở nhà trường phỏng có ý nghĩa gì?

Lại có chuyện cảnh sát núp kín ở gốc cây để rình hễ ai chạm vạch là cầm dùi cui ra chặn và phạt tiền, “làm luật”. Mấy ai được như cảnh sát giao thông ở Đà Nẵng thấy xe tỉnh lạ không thuộc đường vô tình vào lối ngược thì ân cần giải thích và hướng dẫn người đi cho dung luật mà không đe nẹt phạt nặng, “làm luật”.

Rõ ràng trong giao thông của đất nước ta còn quá nhiều điều cần phải học. Từ cách học đi cho đúng luật, học tổ chức giao thông cho văn minh hiện đại và học cách ứng xử giữa người đi đường với nhau, cách ứng xử giữa cảnh sát với nhân dân cho phải phép.

Có lẽ nên thêm vào bài học đầu đời của dân Việt ta ngòai “ học ăn, học nói, học gói học mở” cần phải có thêm “học đi nữa”

Thời nay không thể giữ mãi cái khẩu hiệu cũ rich như bài ca cách mạng năm nào “Đường ta ta cứ đi! Nhà ta ta cứ xây…”. Không thể muốn đi thế nào thì đi. Phải có kỉ cương, luật lệ. Muốn vậy phải có luật chặt và mọi người đều phải học và tuân thủ cái luật ấy.

Hà Nội 26-8-2010

12 phản hồi leave one →
  1. Vũ Thế long permalink
    Tháng Năm 22, 2011 4:56 sáng

    Nhiều đòng bào mình tuy chưa được sống ở thành thị bao giờ, thậm chí là dân tộc ít người sống trên đỉnh núi cheo leo nhưng khi sang lao động ở Châu Âu hay nhiều xứ sở văn minh khác, chỉ một thời gian ngắn sau là tự nhiên hòa vào kỉ luật trật tự của các đô thị sở tại. Không thể nói người nông thôn ra thành thị ở VN làm hỏng môi trường giao thông đô thị. Không thể đổ cho dân trí thấp.
    Lỗi lớn nhất là do quản lĩ và quy họach trong ngành giao thông qúa yếu kém, thậm chí còn do lòng tham, thói vô trách nhiệm nên họ đã thi công những con đường gian dối , tạo ra hố tử thần…Cho nhập bữa bãi xe máy, ô tô con để thu lợi nhuận khi biết chắc là đường xá và hạ tầng chưa đủ năng lực vận tải. Cảnh sát không lo giữ trật tự, ngăn ngừa tội phạm mà lại núp để phạt, kiếm chác…
    Tuy nhiên cũng vẫn cần tăng cường giáo dục. Ở đâu dù là nước rất phát triển hay đang phát triển thì vẫn cần giáo dục.
    Lỗi không phải ở dân
    Vũ Thế Long
    vuthelong@gmail.com

    Bạn có thể tham khảo thêm 1 bài viết của tôi , nhờ Da Vàng post lên để bà con đọc :

    Học đi

    Vũ Thế Long

    Ông cha ta có câu “ Học ăn, học nói, học gói, học mở” để nói về cái việc học đầu đời của mỗi con người. Nhờ được học ăn học nói, học gói, học mở ngay từ thưở ấu thơ nên con người đã hình thành nên nhân cách, hiểu dược cách ứng xử trong cuộc đời. Sao chỉ có học ăn, học nói, học gói, học mở mà không có học đi? Người ta chỉ nói “tập đi, tập bơi’ chứ chẳng ai nói học đi cả. Người xưa nghĩ: Đi là cái bản năng của con người. Sinh ra, lớn lên tự khắc sẽ biết đi. Trẻ em sống ở vùng biển, vùng sông nước, tự khắc theo bè bạn nhảy tùm xuống nước rồi sẽ biết bơi. Vì thế, đi lại chỉ cần tập là đủ. Tập tức là học cách làm theo người khác. Tập đi cũng khác nào như tập uống rượu, tập hút thuốc hay sau này là tập đi xe đạp. Cứ làm theo là khắc biết đi, chẳng cần học hành cho mất công.

    Lối tư duy ấy nó phù hợp với một xã hội nông thôn, nông nghiệp của đất nước ta thủa xưa. Nông thôn xưa thì làm gì có đường xá, xe cộ, quanh quẩn chỉ trong lũy tre làng. Đường xá trong làng chỉ dăm chục mét sống trâu xây gạch để đi khỏi lầy lội. Qua khỏi cổng làng là đường đất gồ ghề đầy ổ trâu ổ gà và bị băm nát bởi lốt chân trâu. Mưa xuống thì lầy lội. Gía có cái xe đạp đi lại cũng thật khó khăn. Trừ khi có việc lên huyện, ra tỉnh mới được biết thế nào là đường cái quan, thế nào là xe cộ . Bởi thế, việc học đi, học cách đi lại thế nào cho an tòan, cho phải luật, phải lệ cũng chẳng có ai đặt ra cả. Có chăng người ta chỉ bảo nhau đi đứng thế nào cho cái dáng người nó đàng hòang, thanh thóat. Nhìn cái dáng đi dáng đứng mà đóan được cái tính nết, cái tư cách của con người. Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà đi là cái thế đi của kẻ trượng phu. Đi đứng ngả nghiêng, khùynh khùynh chân chữ bát, đi đứng xiêu vẹo hay khúm na khúm núm, lùi ra lùi vào là lối đi của kẻ tiểu nhân…

    Việc học đi thửa xưa chẳng có ai đặt ra mà có đặt ra thì cũng chẳng biết dạy đi như thế nào vì làm gì có đường xá, xe cộ, luật lệ đi lại, xử phạt mà dạy.

    Nay, nông thôn chúng ta đang tiến nhanh trên con đường đô thị hóa. Đường xá mở ra tới tận thôn xóm. Hầu như nhà nào cũng có xe đạp, xe máy và có hộ đã sắm xe công nông, xe tải xe con. Việc đi lại khắp nơi trên đất nước không còn giản đơn như xưa nữa . Ra đường không thể theo lối “đường ta ta cứ đi”. Muốn đi phải thì đi phải , muốn đi trái thì đi trái. Muốn rẽ ngang rẽ tắt là cứ tùy tiện mà rẽ. Bởi thế, việc học đi đã trở thành một nhu cầu học tập của tất cả mọi người.

    Trẻ em ở nông thôn, thành thị ngày nay đến lớp mẫu giáo hay vào trường cấp một đều phải học đi theo đúng luật giao thông. Các em đã được dạy cách qua đường, nhận biết đèn xanh đèn đỏ và đi bên phải đường…Tuy nhiên, nhiều ứng xử phức tạp trong việc đi lại trong hệ thống giao thông hiện đại thì chỉ học như vậy cũng chưa đủ. Ở lớp mẫu giáo, tiểu học trong nhiều vùng nông thôn miền núi , theo chương trình học tập, các em cũng biết khi thấy đèn đỏ thì dừng lại, đèn xanh thì vượt qua nhưng thực tế tại quê mình thì làm gì có đèn giao thông, đại lộ. Lớn lên, các em lên tỉnh, ra thành phố học tập , làm việc lại phải có thời gian làm quen và lập phản xạ giao thông đô thị. Đó cũng là một quá trình học tập và thích ứng.

    Nhiều người lớn từ nông thôn ra thành phố, nếu không được học và được thực hành tham gia đi lại cũng rất bỡ ngỡ và khó khăn trong thích ứng đi lại nơi đô thị .

    Cũng phải nói một điều nữa rằng tổ chức giao thông đô thị của chúng ta còn qúa nhiều bất cập. Nhiều người nước ngòai sống trong các đô thị lớn, với họ, luật giao thông qúa rành nhưng khi phải đi lại trên đường xá Thủ Đô hay các đô thị lớn của ta họ cũng chẳng biết đi như thế nào nữa vì dù có bật đèn xanh ở nơi ngã tư đường thì người đi bộ vẫn phải tìm cách lách mà qua các làn xe. Sang Việt nam, lại phải học cách đi lộn xộn của người Việt chẳng giống ai. Có nhà khoa học nước ngòai chỉ vì thích thú nghiên cứu các dòng người đi lại lộn xộn ở Thủ Đô ta để tìm ra cái quy luật của người đi lộn xộn, nêu thành học thuyết về sự đi lại hỗn độn nên đã bị tử nạn khi qua đường! Bởi vậy, học cách đi lại là một chuyện, tổ chức sao đi lại cho khoa học cũng là một vấn đề vô cùng quan trọng để đảm bảo cái quyền đi lại an tòan của mọi người.

    Có chuyện ông bố đèo con trên xe máy, tới ngã tư, đèn đỏ, mắt trước mắt sau không thấy cảnh sát mặc quân phục đứng gác góc phố là phóng vèo qua. Thằng con ngồi sau nhắc bố “ Sao đèn đỏ bố lại vượt qua?’ Ông bố trả lời “Ối dào! Làm gì có công an mà sợ”. Thầy cô giáo dạy một đằng, cha mẹ lại dạy con một nẻo. Bố dạy con đi lại như thế thì chuyện học đi ở nhà trường phỏng có ý nghĩa gì?

    Lại có chuyện cảnh sát núp kín ở gốc cây để rình hễ ai chạm vạch là cầm dùi cui ra chặn và phạt tiền, “làm luật”. Mấy ai được như cảnh sát giao thông ở Đà Nẵng thấy xe tỉnh lạ không thuộc đường vô tình vào lối ngược thì ân cần giải thích và hướng dẫn người đi cho dung luật mà không đe nẹt phạt nặng, “làm luật”.

    Rõ ràng trong giao thông của đất nước ta còn quá nhiều điều cần phải học. Từ cách học đi cho đúng luật, học tổ chức giao thông cho văn minh hiện đại và học cách ứng xử giữa người đi đường với nhau, cách ứng xử giữa cảnh sát với nhân dân cho phải phép.

    Có lẽ nên thêm vào bài học đầu đời của dân Việt ta ngòai “ học ăn, học nói, học gói học mở” cần phải có thêm “học đi nữa”

    Thời nay không thể giữ mãi cái khẩu hiệu cũ rich như bài ca cách mạng năm nào “Đường ta ta cứ đi! Nhà ta ta cứ xây…”. Không thể muốn đi thế nào thì đi. Phải có kỉ cương, luật lệ. Muốn vậy phải có luật chặt và mọi người đều phải học và tuân thủ cái luật ấy.

    Hà Nội 26-8-2010

  2. Anh Hung permalink
    Tháng Năm 22, 2011 8:30 sáng

    Dân là “chủ” nên mọi sai trái đều do “chủ” gây ra chứ quan chức là “đầy tớ” thì có sai gì. Hề hề

  3. Nguyễn văn Đông permalink
    Tháng Năm 22, 2011 9:28 sáng

    Sáng nay coi phim “3 hạt dẻ dành cho cô bé lọ lem”, phim của TB giãy chết chứ không phải của LX thiên đường. Có cảnh lọ lem xin tha cho ông lão vì tội ăn trộm, thằng công sai thì đòi tiền (lại tiền!!!), Hoàng tử thì bảo đó là người ăn trộm, lọ lem cải: Hoàng tử chỉ lo ăn chơi, phung phí… không lo cho dân ăn học, lớn lên vì thất học và đất nước hoang tàn nên họ bắt buộc phải đi ăn trộm, đây là lỗi của Hoàng tử!!!!
    Chí lý quá.

  4. hoang le permalink
    Tháng Năm 22, 2011 10:32 sáng

    Thật ra đây không phải là ý tưởng mới,những ai sống trước 75 cũng hiểu được vấn đề này.Thể chế chính trị nào cũng phải có những cái chung,không phải chế độ ưu việt là xổ toẹt những nguyên tắc sơ đẳng,luật lệ giao thông cũng nằm trong số đó
    Tôi còn nhớ một lần dự tiệc cưới,vào những nam 80,trên xe di chuyển đến nhà hàng,khi đến các giao lộ có đèn đỏ,tài xế ngừng xe lại,một số khách trên xe là người ngoài Bắc vào dự yêu cầu chạy qua luôn,nhưng bác tài vẫn dừng khi có đèn đỏ,sau cùng thì chính những người này kết luận”lái xe trong nay nghiêm thật”
    Qua tìm hiểu,tôi biết được khái niệm luật giao thông ngoài Hà nội rất mơ hồ(tôi còn nghe nói giao lộ ngoài đó không có đèn trong những năm 70).Như vậy không thể trách ý thức người dân,mà nói chính xác hơn,đó là ý thức của những người làm luật và thực thi pháp luật,điều này kéo dài trong một thời gian càng minh chứng cho sự hạn chế về trình độ của các vị này
    Thói thường,cách chạy tọi dễ nhứt là đổ thừa,mà đổ thừa cho số đông(tại một bộ phận dân chúng,nhiều người ý thức kém…)không chỉ ra cụ thể ông A hoặc bà B thì phản ứng của người dân sẽ bằng 0(muốn phản ứng cũng khó,phương tiện đều thuộc nhà nước),thôi thì cũng tặc lưỡi theo kiểu”nó không nói mình”
    Gần đây,ông Thủ tướng có nói,một mình TT không thể nào giải quyết được tình trạng giao thông hiện nay,quá chí lý,một cánh én không làm nên mùa xuân,thật cảm động vì quan lớn quan tâm đến dân đen.Nhưng theo tôi,tôi hoặc nhiều người khac có thể làm được nếu tôi là Thủ Tướng.Chỉ duy có việc làm ra vụ Vinasin hay vài cái tương tự như thế thì tôi bó tay,quả là thần sầu

  5. Nguyễn thanh Tâm permalink
    Tháng Năm 22, 2011 4:26 chiều

    Chuyện cực kỳ đơn giản chẳng cần phải nói dài dòng hay tranh cải hao hơi.
    Người Việt nông thôn đi ra nước ngoài (được coi là thành phần có ý thức giao thông thấp) sau vài tháng thích nghi đã có thể đi đứng đàng hoàng.
    Người nước ngoài vào Việt Nam (được coi là thành phần có ý thức giao thông cao) sau vài tháng cư trú đã biết ….. đi ẩu và chửi thề khi va quẹt.
    Nhiêu đó thôi cũng thấy rỏ: quít xứ Nam vốn ngọt nhưng đem sang trồng đất Bắc thì hoá chua. Người xứ Tây vốn thanh lịch nhưng sang sống xứ Đông riết thành lổ mảng!
    Tóm lại có thể qui rỏ trách nhiệm ở đâu qua câu thơ:
    VÌ AI GÂY DỰNG CHO NÊN NỔI NÀY.
    Không thể nói vì chiến tranh, vì kinh tế, vì còn nghèo nên nó phải như thế hay như một nhà báo xuề xoà: xứ ta nó thế. Mà chỉ vì bác cháu ta đã xây dựng (cái xấu) gấp mười (gấp trăm) ngày nay.
    Ai có dịp sang Lào, Cam bốt thì thấy khá rỏ họ đi đứng như thế nào để hiểu rỏ lảnh đạo họ lèo lái tài tình tới đâu và mới hiều ai mới là người của dân, vì dân, do dân: lảnh đạo ta hay lảnh đạo họ.

  6. quangnha permalink
    Tháng Năm 22, 2011 10:20 chiều

    Chi “do thua” cho nguoi khac la gioi.

  7. Vũ Thế long permalink
    Tháng Năm 23, 2011 7:41 sáng

    Bạn Hòang Lê ơi, tôi thấy bạn có một nhận xét chưa đúng với thực tế giao thông Việt Nam:

    “Qua tìm hiểu,tôi biết được khái niệm luật giao thông ngoài Hà nội rất mơ hồ(tôi còn nghe nói giao lộ ngoài đó không có đèn trong những năm 70).Như vậy không thể trách ý thức người dân,mà nói chính xác hơn,đó là ý thức của những người làm luật và thực thi pháp luật,điều này kéo dài trong một thời gian càng minh chứng cho sự hạn chế về trình độ của các vị này”

    Luật giao thông ở Miền Bắc cũng như cả nước đã có từ cái thời thực dân Pháp cai trị dân ta. Thâm chí còn rất nghiêm. Bạn có thể đọc để biết các thực trang giao thông thời đó qua các tác phẩm của Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan…
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, những năm 60 tôi đi xe đạp đến trường, chỉ cần đi hàng 3 là đã bị Công an Túyt còi , lơ mơ là vào đồn. không ai được đi xe dập trên vỉa hè…Lúc ấy Hà Nội vắng tanh như những thị trấn nhỏ hẻo lánh bây giờ và mọi công dân rất có ý thức chấp hành luật giao thông.
    Đèn giao thông cũng có từ những năm 60, trước đó thì cảnh sát đứng trên bục dùng còi và gậy điều khiển.
    Cái thói vượt đèn đỏ ở dâu ra? Cái thói đi ngược chiều ở đâu ra? Các trò đua xe lượn lách ở đâu ra? Cái trò cảnh sát ẩn núp rình phạt, “làm luật” ăn của đút, đánh người tham gia giao thông ở đâu ra ? Cần tìm cho ra căn nguyên . Bây giờ cái tệ nạn này không chỉ xảy ra ở Hà Nội mà ở TP Hồ Chí Minh và nhiều nơi khác cũng có.
    Chúng ta cần làm gì để chấn chỉnh trật tự giao thông? Giao thông chỉ là một trong những luật cần thiết trong nhiều luật khác liên quan đến dời sống, đến trật tự xã hội. Khi mà luật xử không nghiêm minh, thì mọi họat động xã hội sẽ không thể vào nề nếp được.
    Vũ Thế Long

    • hoang le permalink
      Tháng Năm 24, 2011 10:38 chiều

      Bạn hỏi là đã tự trả lời rồi đó
      Miền Bắc sau 54 vẫn nghiêm chỉnh,thậm chí là đến những năm 70 (theo như bạn nói)
      Miền Nam,sau 75 bắt đầu có những tệ nạn và ngày càng tệ hơn.Tôi xin dẫn chứng,Cảnh sat công lộ ngày xưa khi ăn hối lộ,họ thường đi vào chỗ khuất để nhận tiền,vì họ biết rằng đó là điều xấu không thể công khai,rồi sau đó họ di chuyển liền(vì có thể bị bắt,và quan trọng hơn họ còn biết xấu hổ khi mọi người đi ngang nhìn vào).Còn Cảnh sat giao thông ngày nay thì sao,không nói ai cũng biết,chả cần giấu diếm,ai cũng thấy,thậm chí có giá của nó,lỗi nào thì phải chi bao nhiêu,nhưng cái tôi muốn nói ở đây,cái liêm sỉ cũng không còn,cứ đứng đó thản nhiên lấy tiền hết xe nay đến xe khác,thậm chí còn quát nạt giữa đường.Cao trào là nhiều bạn trẻ muốn tham gia vào lực lượng này cũng chỉ vì tiền (có 1 ông thứ trưởng công an còn ngạc nhiên khi hỏi:”không biết ngoài ấy có gì mà họ gửi con vao nhiều thế”,thật ngây thơ
      Còn bộ phận GTCC thì sao,”ăn”dĩ nhiên vẫn là phuơng châm của họ,các vụ cầu đường NHCảnh(TP HCM),PU 18…là minh chứng
      Nguyên nhân thì rõ,vậy thì theo bạn ta phải làm thế nào để giao thông ở VN đi vào nề nếp

Trackbacks

  1. Tin thứ Chủ nhật, 22-5-2011 « BA SÀM
  2. Điểm tin nổi bật hôm nay 22-5-2011 « TIN TỨC HÀNG NGÀY
  3. Anhbasam Điểm Tin Chủ nhật, 22-5-2011 « webdoithoai.wordpress.com
  4. Anhbasam Điểm Tin Chủ nhật, 22-5-2011 | bahaidao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: