Skip to content

Những bài viết liên quan đến ‘Người đàn bà viết văn ở Đèo Ngang’

Tháng Năm 19, 2011

TVN: ‘Người đàn bà viết văn ở Đèo Ngang’ đòi kiện VTV tới cùng

Tác giả: Đan Hoàng

Đói, rét, nghèo, cô độc, con nhỏ… Ngay cả một người bạn để tâm sự sẻ chia cũng không có. Người góa phụ sống bằng nghề bán cá ở chân Đèo Ngang trút cả vào trang viết. “Nếu không đầu óc tôi sẽ nổ tung”.

Khách lạ ở VietNamNet

Đầu giờ sáng, một giọng nói oang oang phía ngoài cửa tòa soạn khiến toàn thể biên tập viên, phóng viên của báo phải ngửng lên nhìn. Người đàn bà trông dáng vẻ lam lũ quê  mùa, hai bên vai khệ nệ mang vác hai bao tải, tóc bết mồ hôi xuống khuôn mặt xạm đen đứng giữa cửa. Không giảm âm lượng khi bước vào phòng, chị nói: tôi muốn tìm phóng viên.

“Báo cáo các anh chị, tôi là người đàn bà nghèo viết văn ở chân Đèo Ngang. Tôi lặn lội từ Quảng Bình ra đây mong muốn được gặp các anh chị”  “Ồ… người đàn bà bán cá, bắt ốc và viết văn dưới chân Đèo Ngang, tôi đã nghe nhiều và cũng đã đọc vài tác phẩm của chị”. Một biên tập viên hồ hởi.

Vẫn tiếp tục làm điếc tai cả phòng, người phụ nữ hạ hai chiếc bao tải xuống, hào hứng lôi ra những tập sách, truyện ngắn và và mời gọi mọi người đến để chị tặng sách; vừa oang oang giới thiệu: “Cuộc đời tôi viết đến bao cuốn sách cũng chẳng hết, chuyện này tôi viết trong cuốn này, vụ này tôi đúc kết lại trong chuyện kia…”

Bao tải còn lại có những túi lạc củ mà chị nói ‘quà quê từ Quảng Bình’ mang ra cho. Sách kèm lạc.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về chị, nhà văn chân đất Đậu Nữ Vệ như thế. Chị tìm đến với chúng tôi về vụ kiện tụng xung quanh quyền tác giả của chị về một kịch bản phim truyền hình. Thực ra vụ việc không mới, kéo dài đã 5 -6 năm. Bản thân chị và đối tượng kiện tụng: Trung tâm sản xuất phim truyền hình Việt Nam (VFC) đã từng ngồi làm việc ở những cơ quan chức năng, chị đã đưa đơn kiện ra tòa án với ’29 lần ra Hà Nội, ăn chực nằm chờ ở các vườn hoa công viên để chờ gặp thẩm phán’ như chị nói, nhưng xem ra vụ việc lùng nhùng chẳng ai biết đến hồi nào kết thúc. Sư nói sư phải, vãi nói vãi hay một thời gian đã ồn ào trên báo chí.

Xen giữa những trình bày gấp gáp, lủng củng của người phụ nữ, điều làm cho tôi tò mò hơn cả là cuộc đời người đàn bà bán cá viết văn đã từng làm bao người cầm bút xúc động này.

Nhà văn Đậu Nữ Vệ. Ảnh: Đan Hoàng

“Nếu không viết được ra, chắc tôi phát điên”

Người đàn bà này có thể coi là điển hình của những thân phận phụ nữ bất hạnh, đâu đó vẫn gặp ở những vùng quê nghèo với một motip khá phổ biến: Năm 1965, Mỹ bắn phá dữ dội vào Lạch Roòn, Đậu Nữ Vệ 10 tuổi bỏ học theo cha làm giao liên chuyên chở bộ đội và vũ khí qua cửa sông Loan. 7 năm làm giao liên, hai lần hai cha con được làm lễ truy điệu sống.

Mối tình đầu không đến được tới đích, một cuộc hôn nhân không hạnh phúc cùng người chồng ốm yếu vì ảnh hưởng chất độc màu da cam, và những đứa con thừa hưởng chất độc ấy. Những thước phim cuộc đời vừa bi tráng, vừa đau khổ nhưng không kém lãng mạn ấy sau này lại chính là chất liệu để người đàn bà ấy – khi bị dồn vào những giây phút bĩ cực nhất cuộc đời – hồi tưởng lại để vừa xót xa, vừa an ủi viết.

Sống với nhau được 9 năm, người chồng mất. Đậu Nữ Vệ khi ấy là y tá trình độ sơ cấp của Bệnh viện Hà Lan (Quảng Trị) buộc phải về hưu non, ôm hai con thơ ra chân Đèo Ngang dựng lều ở, mẹ con bán cá, bắt ốc đắp đổi qua ngày.

Lúc đó là năm 1993, Đèo Ngang còn hoang vu lắm, cả đoạn đường dài chỉ có mỗi ba mẹ con tôi, vắng vẻ hiu hắt, buồn rợn người“, bà Vệ nhớ lại, vẫn giọng nói oang oang ngay cả khi kể về những ngày tháng cùng cực.

Đói, rét, nghèo, cô độc, con nhỏ… Ngay cả một người bạn để tâm sự sẻ chia cũng không có, và bà viết. “Nếu không đầu óc tôi sẽ nổ tung“. Bà viết ra bất cứ điều gì có trong đầu, những buồn vui ngày thường, những câu chuyện bà lượm lặt … hay những thống khổ không thể chia sẻ với ai.

Những tác phẩm cạa nhà văn Đậu Nữ Vệ. Ảnh: Đan Hoàng

Ngay bên hai thúng cá tanh nồng đầy ruồi nhặng, hay đang xắn quần bắt ốc, nấu cơm.., lúc nào bà cũng có bút trong người. Khi một dòng văn thoáng chạy qua đầu, bà viết ra ngay vào bất kỳ đâu: bờ tường, sườn thúng,  lòng bàn tay, thậm chí kéo quần lên viết vào đùi hay bắp chân; để rồi đêm về lại cặm cụi chắp vá xâu chuỗi những câu chữ vụn vặt thành tác phẩm.

Thuyền tình ngược bến – tiểu thuyết đầu tay của nhà văn Đậu Nữ Vệ về một cô gái có mối tình đẹp nhưng rồi dang dở, sau đó bị làm nhục và phải kết hôn với người mình không yêu… Câu chuyện thấm nước mắt tác giả qua những câu chữ khiến bao độc giả xúc động. Những lá thư động viên chia sẻ gửi về túp lều xác xơ bốn bề lộng gió ở chân Đèo Ngang đã tiếp thêm nghị lực sống cho người đàn bà cô độc nghèo khổ.

Bà Vệ kể, qua bao đêm ngày cặm cụi, tác phẩm đầu tay cũng dần hình thành, chắp ghép từ các mảnh giấy học trò. Bà Vệ ôm tập bản thảo đến Sở Văn hóa – Thông tin tỉnh Quảng Trị. Dựng chiếc xe đạp ruồi bâu và đôi sọt vẫn tanh mùi cá vào một góc sân, bà túm lấy một người đàn ông (sau này mới biết là ông Nguyễn Hữu Cử ở Tạo chí Cửa Việt) tha thiết: “Anh ơi cho em hỏi, em có một tiểu thuyết, muốn gởi thì gởi cho ai?” “Tiểu thuyết gì? Cô ở đâu, làm gì mà viết tiểu thuyết?” “Em làm y tá ở Bệnh viện Hà Lan“.

Người đàn ông hết nhìn thúng cá và chiếc xe đạp, lại nhìn người đàn bà quần ống thấp ông cao, tất tưởi trước mặt ông hỏi lại: “Tiểu thuyết hay tiểu phẩm?” “Dạ, tiểu thuyết“. “Cô học trường viết văn nào?” “Em học… chỉ nửa lớp 4“.

Trước sự tha thiết của người đàn bà, thêm những người tò mò xúm lại nhìn ngó, ông Cử miễn cưỡng nhận lời đọc tập bản thảo. Đúng hẹn, 10 ngày sau ông Cử hồ hởi thông báo bản thảo của bà có thể in được, nhưng tác giả phải trả 400 nghìn công biên tập. Số tiền quá lớn vào thời điểm đó (1992), đặc biệt với góa phụ đơn độc.

Vét hết vốn liếng được 200 nghìn đồng đem nộp trước. Chị vào bệnh viện gánh nước thuê, chạy vạy thêm được 200 ngàn nữa trả cho người biên tập. Biên tập xong đến đánh máy, xin giấy phép thêm 340 nghìn nữa, người đàn bà gồng mình lên chạy vạy xuôi ngược với niềm hy vọng tràn trề. Nhưng… “cần 6 triệu đồng in ấn”. Nhà văn bán cá bật khóc.

Ghét nhất bọn “xin lửa”

Trở lại quãng đời người đàn bà góa dắt con nhỏ ra Đèo Ngang dựng lều. Đói, rét, cô độc vẫn chưa phải là nỗi niềm lớn nhất mà “sợ và ghét nhất là bọn xin lửa”. Hiểu sự ngơ ngác của người nghe, chị vội giải thích: thì một thân đàn bà sống giữa nơi hoang vắng, nhà thủng tứ bề, lại bên cạnh đường, sao tránh được những con mắt dòm ngó.

Ảnh: Đan Hoàng

Từ sáng trưa hay nửa đêm, căn lều lúc nào cũng có người tìm đến “xin lửa”. Từ gã tài xế đường dài đỗ xe lại, ông buôn gà chở hàng đi qua, đến những người có gia đình vợ con gần đó cũng qua lại ỡm ờ. “Có lúc tức quá, mình để cả bao diêm sẵn đó, ai thích hút thuốc lấy lửa cứ tự lấy. Nhưng họ lại đút túi luôn cả diêm, rồi lại quay lại “xin lửa”. Một ngày lên xuống châm lửa cả chục lần“.

Ỡm ờ không được, ngọt nhạt không xong, cợt nhả thô lỗ không đạt được mục đích, những gã đàn ông hiện nguyên hình là các con thú đực bỉ ổi. Chúng giật tung vách liếp, ném gạch đá vào căn lều vốn đã xác xơ; thậm chí đổ phân và rác rưởi xuống giếng nước của người phụ nữ và hai đứa trẻ. Dù đã đi qua chiến tranh và mọi giông gió cuộc đời, nhưng người đàn bà ấy vẫn không thể cầm được những giọt nước mắt đau hận.

Và viết…

Giữa những ong ve bướm lượn, một người đàn ông phần nào hiểu được gia cảnh và nỗi khổ của người góa phụ, trân trọng những trang giấy của chị. Ông đồng ý cho chị vay 5 triệu đồng để in ấn, với điều kiện: vợ ông đang ốm sắp mất, sau khi vợ qua đời, người đàn bà góa sẽ là vợ ông.

Chết đuối vớ được cọc, góa phụ nhận lời. Tiểu thuyết đầu tay cuối cùng cũng được ra đời, người đàn bà bán cá khóc như mưa. Thuyền tình ngược bến của chị xuôi đến độc giả, mang đến bao sự động viên cho chị, cùng một số tiền kha khá để chị trang trải. Nhưng hợp đồng tình yêu của chị lại rẽ sang hướng khác, người vợ khỏe mạnh lại, chị trả lại 5 triệu đồng, rẽ cuộc đời sang trang khác.

Nhà biên kịch nhảy dù và ‘ân oán’ nghệ thuật

Có được sự mở đầu suôn sẻ, người đàn bà bán cá tiếp tục viết. Chị viết khỏe, liên tục, đầy tự tin xông vào đủ thể loại: truyện ngắn, truyện vừa, tiểu thuyết, truyện cười, thơ… Tính đến nay nhà văn đặc biệt này đã cho ra đời 8 cuốn sách. Những câu chữ vẫn phảng phất mùi tanh của cá, mùi mồ hôi cay mặn, những ngôn từ hay mẩu chuyện nơi bến cá, góc chợ; xồng xộc nồng nồng mùi vị cuộc sống. Như một nhà phê bình nhận xét: tác giả để nguyên quần xắn móng lợn, xông thẳng vào văn chương.

Cuộc sống ổn định dần, nơi chị sống có điện. Ba mẹ con cũng dành dụm được tiền mua tivi xem. Những lúc rảnh ngồi xem phim truyền hình, bà bán cá chép miệng: truyện phim thế này mình hoàn toàn viết được. Và chị viết thật…

Một lần, thấy thiếu tướng Phạm Hồng Thanh- Cục trưởng Cục Tư tưởng Văn hoá – Tổng cục Chính trị, Bộ Quốc phòng (nay là trung tướng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị – Bộ Quốc phòng) phát biểu trên tivi ‘bằng giọng Quảng Bình’. Chị đánh liều gửi kịch bản tới chỗ ông đọc.

Thật bất ngờ, vài tháng sau, chị nhận được giấy mời tham gia Trại sáng tác Quân đội tại Đồ Sơn – Hải Phòng. Bán tivi và chiếc máy bơm nước, hai tài sản giá trị nhất trong nhà, chị hồ hởi lên đường.

Hàng ngày bằng cách hỏi han tiếp xúc, xem cách viết của các nhà biên kịch chuyên nghiệp, như cách dùng từ của chị: “ăn cắp” nghề. Chị loay hoay viết, ‘bỏ qua giai đoạn kịch bản văn học, viết thẳng kịch bản truyền hình’.

Chính ở đây, chị gặp được những nhà văn, nhà biên kịch sau này chắp mối lương duyên cho chị đến với Trung tâm sản xuất phim truyền hình.

Năm 2006, VTV chiếu bộ phim “Miền quê thức tỉnh” (kịch bản phim gốc của Đậu Nữ Vệ là “Điều không thể mất”) dài 18 tập. Sau bao nhiêu bươn chải vật lộn, người đàn bà bán cá mừng rơi nước mắt đón chờ tác phẩm của mình. Nhưng khi xem phần giới thiệu, tác giả kịch bản lại là… tên khác, Bùi Vệ Nữ. Chị khóc.

Đạo diễn Khải Hưng khi đó vẫn là Giám đốc của VFC gửi công văn vào Hội văn học nghệ thuật Quảng Bình xin lỗi tác giả. Đại diện VFC và nhà văn Đậu Nữ Vệ cũng đã cùng nhau lên Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch làm việc, nhưng vụ việc cũng chẳng đi đến đâu.

Chỉ những người trong hoàn cảnh mình, có khổ sở sôi từng giọt nước mắt, dày vò mấy tháng trời mới ra được một tập kịch bản, mới hiểu hết sự thất vọng của tôi, và biết vì sao tôi phải kiện“, vẫn cái giọng oang oang, cười đấy mà buồn được ngay.

Giới văn đàn đưa ra nhiều bình luận, người bênh vực bà bán cá kiên trì; kẻ chép miệng thương những nhà biên kịch VFC ‘làm ơn mắc oán’. Những người đã có lúc vừa xót xa vừa cảm phục người đàn bà vươn lên số phận, đã cùng chăm chút những dòng kịch bản đầu tiên cho chị, sau đó thành ‘bên bị’ trong vụ kiện tụng kéo dài.

Nếu trước đây chính sự chất phác của bà nông dân bán cá kéo những đôi tay đến, bây giờ cũng lại chính sự chất phác ấy mang phiền phức đến cho chị. Những phát ngôn kiểu “tôi sẵn sàng bán cả cái Đèo Ngang để theo kiện” khiến nhiều người vừa thương vừa e ngại nhà văn bán cá.

Sau khi oang oang ở VietNamNet hồi lâu, chị lại ôm hai bao tải sách và lạc lên xe ôm “đến nhiều nơi khác”, không quên dặn đi dặn lại: Tối nay tôi sẽ mua mảnh chiếu ngủ ở bụi tre trước cửa Tòa án Nhân dân Quận Ba Đình để gặp bằng được chánh án. Các anh chị cần gặp tôi cứ ra đó.

Đêm ấy, vừa đọc mấy cuốn sách của chị, vừa lắng nghe bên ngoài mưa rơi như trút, tôi tự nhủ người đàn bà đang ngủ ngoài bụi tre thế nào. Sáng hôm sau gọi điện hỏi thăm, chị bảo: ướt một chút thôi. Rất thành tâm, tôi khuyên: hay chị bỏ cuộc đi, kiện tụng thế này biết đi đến đâu, đã nghèo lại thêm khổ, để thời gian và công sức đó viết tác phẩm khác.

Chị giãy nảy: không! chị không bỏ cuộc đâu.

Buổi chiều trước khi lên xe về Quảng Bình, chị gọi điện chào, tôi nhắc lại lời khuyên.

Chị trịnh trọng tuyên bố: Chị không bỏ cuộc, chị sẽ kiện VTV tới cùng!

——————————————————-

Thư ngỏ gửi người đàn bà viết văn dưới chân Đèo Ngang

(Phunutoday)- Những cánh cửa bên Điện ảnh không hồi âm những trang viết của chị. Chị cầu tôi tìm mọi cách giúp chị. Và tôi giới  thiệu chị với Thùy Linh.

LTS: Sau khi Báo điện tử VietNamNet đăng bài “Người đàn bà viết văn ở Đèo Ngang đòi kiện VTV tới cùng”  chúng tôi đã gặp nhà văn Thùy Linh và những người có duyên nợ với nghiệp văn chương, điện ảnh của người đàn bà mang bút danh Đậu Nữ Vệ để hiểu thêm về cách tác nghiệp một bài báo. Sở dĩ có sự lợn cợn đến mức phải đi hỏi thêm nhiều người, tìm thêm thông tin từ nhiều nguồn như thế này là vì, bài báo trên Báo điện tử VietNamNet chỉ phản ánh một chiều theo kiểu nghe nhân vật kể gì thì viết nấy, không cần kiểm chứng thông tin để có cái nhìn khách quan, gần với sự thật.

Theo Luật báo chí, thông tin hiện trên mặt báo thể hiện quan điểm của tờ báo và Tổng biên tập phải chịu trách nhiệm trước dư luận xã hội và trước pháp luật.  Nghe một người kể bất cứ chuyện gì cũng tin và cũng đưa lên mặt báo được chăng? Liệu chúng ta có thể nói rằng: đây là lời kể của nhân vật, chính nhân vật cung cấp thông tin cho báo nên nhân vật phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về thông tin của anh ta, chị ta, còn chúng tôi vô can! Hay cách tác nghiệp báo chí bây giờ đã thoáng hơn, đã khác chuẩn mực mà chúng tôi chưa nắm bắt được?.

Trong khi chờ học thêm nghiệp vụ báo chí, chúng tôi đành phải tác nghiệp theo cách quen thuộc là phải xác minh thông tin từ nhiều nguồn, kiểm tra chéo để ít nhất cũng đảm bảo tính khách quan khi đưa lên mặt báo.

a
Nhà văn Đậu Vệ Nữ (Ảnh trong bài báo trên VietNamNet)

Được sự đồng ý của Đạo diễn Đào Phương Liên, người biết chị Vệ (mà ta quen gọi là Đậu Nữ Vệ như trong bài viết trên VietNamnet) và đã theo sát, giúp chị Vệ trong nghiệp điện ảnh, chúng tôi đăng nguyên văn bài bộc bạch của chị với nhan đề “Thư ngỏ gửi người đàn bà viết văn dưới chân Đèo Ngang” . Đây là bài khởi đầu cho mạch bài học hỏi của chúng tôi về nghề báo.

Thư ngỏ gửi người đàn bà viết văn dưới chân Đèo Ngang”

Vào sáng 30/4, khi tôi cùng các con hồ hởi với kế hoạch đón ngày lễ trọng của đất nước thì ông xã tôi mang tờ AN NINH THẾ GIỚI về, giọng nghiêm trọng: “ Này có bài liên quan đến Thùy Linh đấy”. Tôi hài hước: “ Lại CỔ TÍCH CHO ĐÀN ÔNG chứ gì?” ( Tên tập truyện ngắn của Thùy Linh vừa được giới thiệu trên tuần báo VĂN NGHỆ). “ Không! Tại mình cả!” . Tôi giật mình, vội giở tờ báo. Đọc bài SỰ THẬT VỀ NGƯỜI ĐÀN BÀN VIẾT VĂN DƯỚI CHÂN ĐÈO NGANG của Hoàng Thắng, tôi thật sự buồn, thốt lên: “ Mình hại Linh rồi!”. Các con tôi liền xúm vào xem, xôn xao: “ Sao bác Vệ lại làm thế hả mẹ?”.

Tôi không biết phải trả lời các con thế nào bởi không muốn các con tôi đánh mất hình ảnh một bác Vệ “chân quê” nhưng giàu nghị lực. Một tấm gương vượt khó không phải lúc nào các cháu cũng có điều kiện tiếp cận. Điều quan trọng hơn, tôi không muốn các cháu sớm rút ra bài học THƯƠNG NGƯỜI THÌ THIỆT TỚI THÂN như các cụ ta thường dạy.

Tôi điện hỏi Thùy Linh, bắt gặp một thái độ bình thản: “Chắc kiếp trước tao nợ… Chỉ ngại bà ấy đã nghèo lại thêm sạt nghiệp vì đeo đuổi vụ kiện này.” Chính vì không muốn chị Vệ sạt nghiệp, cả nghiệp văn lẫn nghiệp tiền – nếu chị thật sự có – mà tôi quyết định viết bức thư ngỏ này, mong thức tỉnh con người chất phác trong chị.

Tháng 5/2002, tôi tham gia trại sáng tác kịch bản Điện ảnh ( KBĐA) của Hãng phim Quân đội. Đoàn có 3 nữ. Ngoài tôi, có Thanh Tú, biên kịch hãng phim Tài liệu và Đậu Nữ Vệ. Chị tự giới thiệu “ em họ Thiếu tướng Phạm Hồng Thanh”, tổng cục phó tổng cục hậu cần và đích danh đại tá Bùi Thanh Minh điện cho chị thông báo quyết định tham dự trại cùng tin “ KB của chị có thể được làm phim”.

Bất cứ ai khi gặp Nữ Vệ đều nghĩ chị là dân buôn chuyến chứ không phải người cầm bút. Nhưng những câu chuyện của chị lại làm tôi rơi nước mắt. Còn gì đau khổ hơn người đàn bà sinh nở gần chục lần, chỉ đậu hai mụn con cùng những lần chết ngất vì những đứa con dị dạng chất độc da cam của mình? Còn gì đau khổ hơn người đàn bà vừa sinh con vừa phải chăm người chồng phát bệnh phơi nhiễm chất độc da cam? Và khi người chồng vừa nằm xuống, mẹ và các anh em chồng ập đến, cướp cả bài vị, chia chác đến cả hạt gạo hẩm cuối cùng của mẹ con chị. Bắt chị trả thêm tiền họ đã tầu xe ra dự đám tang, tiền công họ phải bỏ việc những ngày tang ma đau đớn đó.

Tôi không tin có những người thất đức thế! Những giọt nước mắt của chị Vệ đã thuyết phục tôi cũng như đã thuyết phục Thùy Linh sau này trong công việc giúp chị viết kịch bản. Vậy là rất dễ dàng, chị có tôi làm quân sư trong công cuộc đổi đời của mình…

Thời gian ở trại không nhiều nhưng cũng đủ cho tôi thấy những biến chuyển tâm lý ở người đàn bà này. Từ một người nghèo khổ, học chưa qua lớp 4, luôn mặc cảm bị giễu cợt vì những thiếu hiểu biết của mình: tưởng bồn toa lét là chậu rửa mặt, suýt chết bỏng vì vòi sen nóng lạnh, ra sức cắn chiếc khăn lạnh vì Chu Lai bảo là kem…, chị choáng ngợp trước những chiếc phong bì khi đi cơ sở, choáng ngợp trước những câu giới thiệu, giải quyết khâu “oai” nhưng không kém phần hài hước của các nhà văn quân đội trong các buổi giao lưu: “ nhà văn, nhà biên kịch thần Vệ Nữ”, choáng ngợp cả trước những bữa cơm dù thuộc loại “ tiểu táo” nhưng Thanh Tú nuốt không trôi.

Còn chị: “Nằm mơ cũng không tưởng được!” Chị tự tin hơn. Khát khao được khẳng định mình, được chú ý đã nhấn chìm chị trong những lời giới thiệu có cánh,làm chị mất tỉnh táo. Khi thấy Thanh Tú, tài sắc vẹn toàn, nổi trội với những bài hát múa, chị hỏi tôi có nên “thử xuất hiện không?”. Tôi động viên và chị bắt đầu…bay. Con chim mới ra ràng (thật thà-bỏ vì đếch thật thà đâu, mình tưởng vậy thôi) với những cảm giác run sợ ban đầu rồi dần cướp diễn đàn trước sự khó chịu của nhiều người. Vì chị trao chọn nhiệm vụ “cải hóa” nên tôi không ngần ngại góp ý. Tôi cũng cảnh báo các ông anh Điện ảnh Quân đội về khả năng làm chị mắc bệnh “tưởng”. Nhưng dân văn nghệ, nhất là lính thấy thế lại càng tung hỏa mù. Không ít lần, chị Vệ thức trọn đêm, thổn thức những câu thơ dâng tặng khiến các anh ngỡ ngàng, xấu hổ…

Kết thúc trại, chị Vệ về nhà tôi ở một thời gian. “Thu hoạch” sau trại đối với chị quá lớn nên chị nhờ tôi thông báo mọi chuyện liên quan đến đầu tư, cách thức tham dự các trại sáng tác của Hội cũng như của Cục Điện ảnh. Tôi nói chị gửi đề cương hoặc kịch bản lên Cục Điện ảnh, chương trình Điện ảnh chiều thứ 7, lên các hãng phim.  Và khi biết hội Điện ảnh có kế hoạch đầu tư cho các hội viên, chị đề nghị tôi đứng tên những trang viết của chị.

Để tránh cho chị quá ảo tưởng, tôi nói cho chị biết chị được tham dự trại vì là “ người nhà của tướng Thanh” và tôi không thể làm xấu tên mình khi đứng tên những cái gọi là KB của chị. Nhưng trước khả năng không có tiền “ chữa bệnh cho thằng con di chứng chất độc da cam” trước khả năng trắng tay vì “nhà ở trên đất lấn chiếm, bị giải tỏa”, tôi bầy cách chị gửi thư cho chủ tịch hội Điện ảnh Trần Luân Kim, nói rõ sự tình kèm theo kịch bản chị vừa dự trại Quân đội. Mới đây tôi có nghe người ta kể, chị đang tâm đuổi đứa con dâu bụng mang dạ chửa ra khỏi nhà vì bác sỹ bảo, đứa bé trong bụng có khả năng bị nhiễm chất độc da cam…Không biết thực hư thế nào? Hy vọng đó chỉ là tin đồn…

Khi những trang viết của chị Vệ đến tay các thành viên hội đồng xét duyệt, chúng bị gạt ngay vì chất lượng quá kém. Chủ tịch Trần Luân Kim thì rưng rưng nói: “ không thể thấy người chết đuối mà không cứu”.  Thấy chị chỉ ăn mì sống, mê mải viết với khát khao đổi đời, tôi lại khuyên chị gửi sang hội Văn nghệ tỉnh, xin tài
trợ. Chị bảo phải có KB được làm phim. Trên cơ sở đó mới được xét nạp hội viên và xét duyệt đầu tư. Chị lại ra nhà tôi, tìm cơ hội và cũng để lĩnh tiền đầu tư của Hội Điện ảnh do các anh bên Điện ảnh Quân đội đứng tên giúp.

Những cánh cửa bên Điện ảnh không hồi âm những trang viết của chị. Chị cầu tôi tìm mọi cách giúp chị. Và tôi giới  thiệu chị với Thùy Linh. Tôi không bất ngờ khi thấy chị Vệ quay về, sau buổi gặp Thùy Linh: “ Tất cả những cái chị viết, Linh đều lắc. Và sau khi gợi cho chị nói mọi chuyện, Linh bảo chỉ có mỗi chuyện làm nước mắm là được”.  Đó chính là tiền đề của bộ phim truyền hình MIỀN QUÊ THỨC TỈNH sau này.

Rồi chị Vệ chào tôi trở về quê, hăm hở với những lời hướng dẫn kể chuyện thế nào, viết đề cương ra sao của Thùy Linh.

Khá lâu sau, tôi nhận được điện thoại của chị Vệ thông báo đang dựng đề cương cho phim bộ 10 tập và đã ở nhà Thùy Linh hai tháng rồi. Chị kể sống rất “vip” ở nhà Linh: Ngày ăn ba bữa, quần áo thay ra có người giặt. Chị còn hạ giọng cảm động khoe Linh mua tặng chị mấy bộ đồ lót ngày mới ra. Và bây giờ, chuẩn bị về, Linh lại dúi bạc triệu để mua quà cho các con, yên tâm viết KB. Tôi thầm ghen với Linh: “ mình không tốt được như bạn!”.

Rồi chị quay lại Hà nội với chồng KB viết tay và can nước mắm. Tôi trách chị nhiêu khê vì biết hoàn cảnh khó khăn của chị. Chị cười khoe rẻ lắm và lên kế hoạch biếu mọi người. Tôi háo hức nếm sản phẩm tự làm và không nỡ làm chị Vệ buồn, tôi gợi ý chị đem tặng hết…

Linh gọi cho tôi: “ Mày kheo khéo bảo chị Vệ đừng mang nước mắm ra nữa vì tao sợ không bảo đảm chất lượng…Với lại ai đi nhận nước mắm của bà ấy làm gì, để bà ấy bán”. Tôi biết mỗi lần như thế Linh đều gửi trả tiền cho chị Vệ.

KB được giao cho một nữ đạo diễn trẻ thông minh và có tư duy văn học cao. Cô bé dẫy nảy khi đọc KB, nằng nặc đòi trả lại phòng biên tập. Vì đây là cơ hội duy nhất cho cô đạo diễn được làm phim, Linh động viên cô nhận, coi như cùng giúp chị Vệ. Sau đó để hai người gặp nhau và trao đổi.

Chị Vệ lại gọi cho tôi: “ Đạo diễn nói giầu chất liệu nhưng muốn sử dụng phải chỉnh sửa nhiều. Hầu như phải viết lại…” Và khi cầm nhuận bút trong tay, chị Vệ run đến phát khóc vì chưa bao giờ kiếm được một khoản tiền lớn đến thế. Chị băn khoăn: “ Chị muốn đáp nghĩa Thùy Linh một nửa. Vì không có Thùy Linh, sẽ không có khoản tiền này”. Tôi gạt đi: “ Chị làm thế, Linh mắng cho đấy!” . “ Chị vẫnnhớ lời em kể, có chuẩn bị gói cá khô từ nhà. Ai dè khi vào phòng ký nhận tiền, gói cá để ngoài cửa, ai lấy mất”.

Rất lâu sau, tôi nhận được điện thoại của chị Vệ, thông báo chị được kết nạp hội Văn nghệ tỉnh nhờ 10 tập KB được xét duyệt làm phim và lại được đầu tư tiếp. Rồi chị khoe viết rất khỏe, rằng đại tá Bùi Thanh Minh lại điện cho chị, bảo để ông lo độc quyền mọi chuyện in ấn cho chị, nhuận bút chia đôi. Rằng có một đạo diễn tên Tuấn, ở đài truyền hình đặt mua bản quyền bộ kịch bản chị đang viết và thông báo số nhuận bút cao hơn rất nhiều số tiền chị đã ký lĩnh.

Tôi cho chị biết nhuận bút của bên ĐA chiều thứ 7 cao hơn truyền hình nhưng cũng chưa bao giờ có được con số chị đưa ra. Tôi khẳng định lại số tiền nhuận bút vào thời điểm đó để chị yên tâm và không quên mắng chị rằng, “ngay cả nghĩ đến điều đó cũng là xúc phạm đến em, đến Thùy Linh”.

Những tưởng đó là biện pháp mạnh để chị tỉnh táo quay lại với những trang viết nhưng có lẽ những đồng tiền kiếm được một cách dễ dàng rồi những xui nguyên giục bị của ai đó đã làm chị mê mụ. Và không biết từ đâu, chị đâm nghi ngờ mọi việc, quyết tâm đeo đuổi những vụ kiện.

Bắt đầu là vụ kiện các bệnh viện đã mổ và bỏ quên gạc trong bụng chị khiến Thanh Tú, người giúp chị mổ ở bệnh viện Việt Đức giờ xấu hổ không dám gặp lại những người bạn bác sĩ tốt bụng của mình.

Thành Thái, đạo diễn hãng phim Quân đội, người tốt nhất trong những người tốt, giúp chị Vệ đứng tên rất nhiều KB để lấy đầu tư của hội bị nghi ngờ là ăn chặn nửa tiền của chị.

Và giờ chị kiện trung tâm sản xuất phim truyền hình Việt Nam với bộ phim MIỀN QUÊ THỨC TỈNH cũng vì tiền?.

Viết những dòng này, thực lòng tôi mong chị Vệ hồi tâm vì chúng tôi không muốn ân hận vì đã giúp lầm người. Chúng tôi mong chị hiểu rằng chị đang tự tay khép lại những cơ hội đổi đời của chính chị. Và mong hơn nữa, những người viết báo hãy thận trọng hơn trong việc đưa tin đưa bài, để tránh gây thêm những bệnh hoang tưởng tự cao ở những con người ít trải nghiệm, không có kiến văn, làm ô nhiễm thêm môi trường vốn đã lắm rác thải…

  • Đào Phương Liên

———————————–

VFC lên tiếng vụ “đòi kiện VTV tới cùng” trên VietNamNet

(Phunutoday)- “Không ai bắt người khác theo “khẩu vị” của mình về đánh giá một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng để làm thành cái tít “Người đàn bà ở chân đèo Ngang đòi kiện VTV” thì câu chuyện khác mất rồi. Không lẽ người ta dễ kiện cáo thế chăng? Không lẽ báo chí cũng dễ đánh động dư luận chuyện kiện cáo (khi chưa hiểu rõ thực hư) dễ đến thế chăng? Người viết muốn gì khi đưa ra bài báo này? Muốn tạo thêm “khoái cảm đánh VTV” cho dư luận bạn đọc chăng?”…
Phó Giám đốc Trung tâm sản xuất phim truyền hình Việt Nam (VFC) Trần Thùy Linh chia sẻ với Báo Phunutoday xung quanh bài viết: “Người đàn bà viết văn ở Đèo Ngang đòi kiện VTV tới cùng” được đăng tải trên VNN ngày 17/5/2011 của tác giả Đan Hoàng.

PV: – Thưa chị, trên Vietnamnet có đăng bài viết: “”Người đàn bà viết văn ở Đèo Ngang” đòi kiện VTV tới cùng” chị đã đọc bài này chưa? Quan điểm của chị thế nào?

PGĐ Trần Thùy Linh: – Bây giờ tôi hết xúc động vì câu chuyện này. Nhưng có chút ngạc nhiên vì sự dai dẳng của “người đàn bà viết văn” muốn làm kẻ “đốt đền” để được nổi tiếng. Nếu bà ta dù chỉ có chút ít tài năng về nghề viết thì có lẽ bà ta không lựa chọn cách ứng xử này. Bất cứ ai cầm bút viết những dòng chữ từ trái tim và lương tâm đều có tự trọng và liêm sỉ. Còn khi không có điều đó hoặc đánh mất thì chắc chắn họ sẽ không bao giờ viết được bất cứ cái gì gọi là văn chương hoặc những gì tương tự…

PGĐ Trần Thùy Linh
PGĐ Trung tâm sản xuất phim truyền hình Việt Nam (VFC) Trần Thùy Linh

Có người viết từng chồng, từng chồng sách nhưng chưa bao giờ những tác phẩm đó gọi là văn chương, cũng như chưa bao giờ và không bao giờ trở thành nhà văn. Nhưng có nhà văn, nhà thơ lập danh chỉ qua một truyện ngắn, tiểu thuyết hay một bài thơ… Chuyện đó chắc khỏi cần nói nhiều.

PV: – Sự thực đằng sau câu chuyện câu chuyện này là gì, thưa chị?

PGĐ Trần Thùy Linh: – Câu chuyện này tôi đã cố quên đi, coi như “tai nạn nghề nghiệp” và “tai nạn của lòng trắc ẩn” nhưng có lẽ người mà tôi cưu mang là bà Vệ không muốn như vậy. Bây giờ tôi chính thức lên tiếng về việc này sau mấy năm bà ta gây rắc rối cho tôi và đồng nghiệp, nhất là khi bà ta muốn “kiện VTV đến cùng”.

Tôi đã từng đưa bà ta về nhà mình ở 2 tháng trời để dạy bà ta viết kịch bản (một việc ngay khi đó tôi biết là tuyệt vọng nhưng vẫn cứ làm vì muốn giúp bà ta trong một hoàn cảnh ngặt nghèo theo lời bà ta kể – giờ thì tôi không tin điều đó nữa). Tôi nghĩ cứ để bà ta viết ra những gì bà ta biết để lấy vốn sống, còn sau đó sẽ phải viết lại (đương nhiên là thế). Và sự thật là thế.

Đạo diễn Hoàng Nhung (khi đó là cộng tác viên của VFC) đã giúp bà ta viết lại kịch bản và trực tiếp làm đạo diễn phim này. Về việc sai tên thì Hoàng Nhung sau đó có trình bày, một lần đến VFC, bà Vệ đi ăn trưa với Nhung và tâm sự muốn có một tên khác cho đỡ “nhà quê” (lời bà ta). Từ Đậu Nữ Vệ đổi thành Bùi Vệ Nữ và hỏi ý kiến Nhung. Việc người viết lấy bút danh là chuyện bình thường nên Nhung không chú ý lắm. Khi phim phát sóng được vài tập, bà Vệ gọi điện nói phim đề sai tên (theo lời bà Vệ vì do bà con hàng xóm không tin bà ta viết kịch bản) nên muốn chỉnh sửa lại tên. Tôi có trình bày là phim đang phát sóng mất rồi nên không lấy được băng ra nữa. Sau đó đạo diễn Khải Hưng (khi ấy là giám đốc VFC) có kí công văn xin lỗi bà Vệ và gửi cả Hội văn học nghệ thuật Quảng Bình (nơi bà ta là hội viên lúc chưa bị khai trừ). Mọi việc lại trôi qua…

Sau đó, bà Vệ còn muốn gửi tôi thêm kịch bản và tôi giao hẹn: nếu kịch bản chị viết dùng được thì em mới dùng, còn không thể giúp chị viết lại như phim vừa rồi. Bà Vệ muốn gửi cho anh Khải Hưng thì cũng được trả lời như vậy. Có thể sự tuyệt vọng vì không thể có kịch bản được dùng mà bà Vệ “nổi khùng” lên như vậy chăng?

Đến giờ tôi vẫn băn khoăn tự hỏi mình về việc này? Từ đâu nên nỗi là ân nhân bỗng trở thành đối thủ của sự kiện cáo vô lối này? Nếu thực sự bà ta có năng lực (như VNN đã viết) thì các hãng phim vẫn đang sẵn lòng mở cửa với tác phẩm của bà ta đấy thôi? VFC chưa bao giờ từ chối một kịch bản hay và tác giả viết tốt…

PV: – Chị đánh giá thế nào về cách tác nghiệp của phóng viên? Theo luật báo chí, khi đăng tải 1 thông tin có tính chất tố cáo thì phóng viên phải làm gì?

PGĐ Trần Thùy Linh: – VietNamNet có quyền khen ngợi bà Vệ như một tấm gương “vượt khó”, một tài năng văn chương vì có nhiều  “câu chuyện thấm nước mắt tác giả qua những câu chữ khiến bao độc giả xúc động”. Đó là đánh giá của cá nhân người viết (chưa chắc là của VietNamNet). Không ai bắt người khác theo “khẩu vị” của mình về đánh giá một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng để làm thành cái tít “Người đàn bà ở chân đèo Ngang đòi kiện VTV” thì câu chuyện khác mất rồi. Không lẽ người ta dễ kiện cáo thế chăng? Không lẽ báo chí cũng dễ đánh động dư luận chuyện kiện cáo (khi chưa hiểu rõ thực hư) dễ đến thế chăng? Người viết muốn gì khi đưa ra bài báo này? Muốn tạo thêm “khoái cảm đánh VTV” cho dư luận bạn đọc chăng?

Lúc đầu bà Vệ kiện tôi – nhà văn Thùy Linh – với lãnh đạo Đài THVN. Khi ấy anh Trần Đăng Tuấn (nguyên Phó tổng Đài và phụ trách VFC) đã đề nghị tôi viết giải trình. Tôi đã viết. Đương nhiên mọi chuyện rõ ràng. Thấy không làm gì được, bà Vệ kiện lên thanh tra Bộ Văn hóa. Thanh tra bộ Văn hóa đã mời cả tôi và bà ta đến để giải quyết và có biên bản. Xong. Không đạt được mục đích, bà Vệ tiếp tục kiện VFC ra tòa án quận Ba Đình. Người đi kiện không có một bằng chứng để kịên bên bị kiện. Còn đương nhiên VFC vẫn lưu đầy đủ chứng cứ chứng minh vịêc làm đúng đắn của mình. Không biết bà ta còn định kiện đi đâu nữa? Giờ thì qua VietNamNet tôi được biết, bà ta sẽ kiện VTV…

Tôi chưa hề gặp và nói chuyện với nhà báo Đan Hoàng để nói về việc này. Hy vọng Đan Hoàng (qua tiếp xúc và có cảm tình, nhận được sự tin cậy của bà Vệ) sẽ có những chứng cứ bà Vệ lấy đó làm căn cứ để kiện VTV như tuyên bố do bà Vệ cung cấp… Tôi sẵn lòng lắng nghe. Bằng không, tôi cũng chỉ coi sự việc vừa rồi là bà Vệ “nổ” cùng VietNamNet để bà Vệ thì lôi kéo được sự chú ý của công luận (có thể có người thương cảm như bà ta đã làm và đã đạt được ở khá nhiều nơi, nhiều người), còn VietNamNet cũng có chuyện để “câu khách”, việc mà một số nhà báo đã, đang làm hiện nay. Cả hai việc đó đã đạt được như hai phía mong muốn.

PV: – Bà Đậu Nữ Vệ có tuyên bố trên VietNamNet  rằng bà Đậu sẽ không bỏ cuộc, bà sẽ kiện VTV tới cùng! Phản ứng của chị thế nào trước thông tin này?

PGĐ Trần Thùy Linh: – Tôi không nghi ngờ lời tuyên bố đó vì bà Vệ dai dẳng theo đuổi việc này từ 5,6 năm nay. Tôi, từ xúc động đến mức muốn… tăng huyết áp, giờ bình thản nghe, đọc, trả lời như đang đọc lại vở kịch “Người đốt đền”.

Bà Vệ hãy cứ làm tất cả những gì bà ta muốn. Mọi chuyện phải nói bằng chứng cứ, chứ không thể cứ lu loa lên là “tôi kiện tới cùng” là kiện được… Chỉ nhắc bà Vệ câu nói của Đức Phật: “Ngửa mặt lên trời để nhổ nước bọt, nước bọt chẳng đến trời mà trở lại rơi vào mình. Ngược gió tung bụi, bụi trở lại lấm thân”.

PV: – Chị có nghĩ sẽ mời luật sư vào cuộc không? Chuyện bà Đậu Nữ Vệ kiện VTV đã làm ảnh hưởng đến danh tiếng và uy tín của VTV như thế nào?

PGĐ Trần Thùy Linh: – VFC đã mời một văn phòng luật sư đại diện cho VFC từ mấy năm nay để giải quyết việc này. Còn uy tín của con người hay một cơ quan không bỗng chốc mà tạo dựng lên được và cũng không chỉ vì một vụ việc mà tan biến. Tôi không ngại những người muốn tìm hiểu sự thật. Những người yêu sự thật và hiểu mình thì ngại gì mất uy tín vì một việc tréo ngoe này? Còn nhưng ai cố tình hiểu theo sự biết và ý muốn của họ thì không nên đặt uy tín ra trước mặt họ để đàm phán hay hy vọng. Vậy thì có gì mà phải lo lắng?

Xin cảm ơn chị!

  • Khải Nguyên
—————————
Sự thật về “người đàn bà viết văn dưới chân đèo Ngang”

Bà Đậu Nữ Vệ, tác giả kịch bản bộ phim “Miền quê thức tỉnh” đã công chiếu trên sóng của Đài Truyền hình Việt Nam (THVN) từng được nhiều phương tiện truyền thông nhắc đến với nghệ danh của “người đàn bà viết văn dưới chân đèo Ngang”. Sau đó bà cũng “nổi danh” không kém với vụ kiện những người làm phim ở Trung tâm sản xuất phim THVN.

Tranh cãi về vụ kiện “miền quê thức tỉnh”

Sau khi 18 tập phim truyền hình: “Miền quê thức tỉnh” được trình chiếu trên sóng của Đài THVN, đã xuất hiện nhiều tranh cãi giữa đội ngũ những người làm phim tại Trung tâm sản xuất phim THVN với tác giả kịch bản. Vụ việc kéo dài từ năm 2006 đến nay vẫn chưa có hồi kết và tệ hơn nữa, tranh chấp của những người làm nghệ thuật lại có nguy cơ được xét xử bởi một… phiên tòa. Bà Đậu Nữ Vệ đã gửi đơn kiện lên Tòa án nhân dân (TAND) quận Ba Đình, Hà Nội.

Nguyên nhân đến từ một sai sót rất nhỏ của đoàn làm phim là: Khi phát sóng, tên tác giả là Đậu Nữ Vệ do hiểu nhầm nghệ danh thành Bùi Vệ Nữ. Ngay sau khi phát sóng tập đầu tiên, tác giả đã gọi điện cho Trung tâm sản xuất phim THVN và cơ quan này đã thừa nhận thiếu sót.

Giám đốc xưởng phim lúc đó là NSND Nguyễn Khải Hưng đã gửi công văn xin lỗi đến cá nhân bà Vệ và Hội VHNT tỉnh Quảng Bình – nơi bà Đậu Nữ Vệ đang sinh hoạt nhưng do bộ phim đang được công chiếu nên việc thay đổi không thể thực hiện.

Bà Đậu Nữ Vệ.

Sự việc đơn giản chỉ có vậy, những tưởng thôi thì dân văn chương với nhau, coi như xí xóa. Nào ngờ, đây là khởi nguồn cho một loạt các rắc rối liên quan: bà Đậu Nữ Vệ đã khởi kiện ra TAND quận Ba Đình: bà cho rằng, Trung tâm sản xuất phim THVN đã “ăn bớt” bản quyền kịch bản của mình.

Nhưng trước khi kiện ra tòa thì bà Vệ đã viết đơn thư với nhiều nội dung không đúng sự thật gửi đi các nơi, trong đó có Ban Thanh tra Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch. Trong biên bản làm việc, Ban Thanh tra đã kết luận là bà Vệ không có bằng chứng gì để khiếu nại về những đòi hỏi của mình. Những tưởng chuyện này đã kết thúc ở đây. Nhưng hơn một năm sau, bà Vệ lại tiếp tục gửi đơn kiện ra TAND quận Ba Đình về tiền nhuận bút.

Tìm hiểu vụ việc tại Trung tâm sản xuất phim THVN, PV ANTG ghi nhận một câu chuyện khác hẳn với những gì người ngoài cuộc biết. Đúng là có “chui vào chăn mới biết chăn có rận”, có tìm hiểu mới biết giới làm nghệ thuật cũng có lắm điều… chẳng giống bình thường! Càng bất ngờ hơn, tôi được nhà văn Phạm Ngọc Tiến bật mí nguyên nhân của vụ việc: “Là vì chị Thùy Linh thương người quá!”.

Nhà văn Trần Thùy Linh, Phó giám đốc Trung tâm sản xuất phim THVN kể lại cho chúng tôi nghe quá trình có thể gọi là “cưu mang” tác giả của “Miền quê thức tỉnh”. Lời kể này cũng chính là nội dung chính trong bức thư ngỏ và bản giải trình bà gửi thẩm phán TAND quận Ba Đình.

Theo lời kể của nhà văn Thùy Linh thì tháng 12/2004, chị được người bạn giới thiệu về một phụ nữ đang có ý định viết kịch bản, rất nghèo khổ cần giúp đỡ. Cảm động trước việc một người phụ nữ có chút năng khiếu văn chương nhưng hoàn cảnh khó khăn, phải lặn lội từ Quảng Bình ra để mong “đổi đời bằng nghiệp viết”, nhà văn Thùy Linh đã nhận lời giúp đỡ, dù kịch bản của bà Đậu Nữ Vệ mới ở dạng phác thảo sơ sài và ít hiểu biết về chuyên môn.

Chị Thùy Linh sắp xếp chỗ làm việc cho bà Vệ, đưa bà về nhà mình ở trong khoảng hơn 2 tháng và tạo mọi điều kiện cho bà có thể làm quen với việc xây dựng các kịch bản phim.

Theo như những lời trong thư ngỏ của nhà văn Thùy Linh gửi thẩm phán TAND Quận Ba Đình thì: “Tôi lo mọi thứ cho bà ấy trong 2 tháng trời, lo chỗ ăn, chỗ ở, lo từng tờ giấy, từng cây bút viết, từng bữa ăn. Thậm chí trong thời gian ấy, có việc về quê, tôi còn cho bà ấy vay tiền. Khi bà ấy nhận nhuận bút, bà ấy gửi tôi ít tiền coi như công sức hướng dẫn của tôi nhưng tôi từ chối”.

Nhà văn Thùy Linh quan niệm: Đó là lòng trắc ẩn mà người cầm bút nào cũng phải có. Nhưng có vẻ như, với những kiện tụng kéo dài suốt 2 năm nay, bà đã bắt đầu “ân hận” vì lòng trắc ẩn của mình.

Advertisements
2 phản hồi leave one →
  1. Tháng Năm 19, 2011 1:58 chiều

    Cảm ơn chủ nhà, xem ép phê!

  2. chunguv permalink
    Tháng Mười Một 26, 2011 11:29 chiều

    cám ơn bạn nhiều nha. Mình mới tham gia wordpress. đây là bài đầu tiên mình đọc ở WP. thanks. http://chunguv.wordpress.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: