Skip to content

Ảo tưởng và Giấc mơ thạch sùng của đám chữ nghĩa bầy nhầy

Tháng Tư 19, 2011

Những kẻ bất tài đừng nên tìm cách ngụy biện cho sự yếu kém của mình bằng ảo tưởng rằng người khác vẫn còn cái này hay cái kia chưa giỏi bằng mình.

Tác giả: Nguyễn Hoàng Đức

Bài viết của tôi “Đẳng cấp trí thức của mấy người ăn theo GS. Ngô Bảo Châu” đã có nhiều comments. Nói thẳng ra, có không ít người muốn lợi dụng cây cầu ở đẳng cấp quốc tế cao nhất của giáo sư để đi tắt đón đầu đến danh tiếng. Triết gia Hegel nói “mọi sự ở đời đều có quá trình”, giống như cây mọc lâu năm thì mỗi năm thêm một vòng vân. Ở đời, trong tri thức và văn hóa, cũng như sáng tạo thì đều không thể đi tắt đón đầu. Trong tình yêu cũng vậy, người ta phải kiên nhẫn chinh phục đối tượng, còn nếu đi tắt đón đầu thì chỉ là hiếp dâm.

Có không ít ý kiến ảo tưởng rằng: Giáo sư Ngô Bảo Châu chỉ giỏi về toán chứ có giỏi về chính trị và xã hội đâu mà làm bậc thầy.

Một dân tộc nếu không biết tôn trọng đúng mức những bậc thầy thì chỉ là đám mất dạy không muốn vươn lên để làm người. Hy vọng mấy kẻ càn quấy coi trời bằng vung, coi tri thức của nhân loại không ra gì, chỉ là đám vũ phu cơ bắp nhỏ lẻ, không thuộc đại biểu của dân tộc hiếu học chúng ta. Thành công rõ ràng hai năm rõ mười của giáo sư Châu mà bọn này còn gọi là “nịnh bợ, nâng bi”, thử hỏi chúng còn coi ai ra gì nữa?!

Vậy chính xác, tài năng của giáo sư Ngô Bảo Châu là gì?

1- Giải Fields toán học loại hàng đầu thế giới đã được thế giới trao tận tay, được dân tộc Việt Nam đón chào tận cửa (vậy mà có kẻ vẫn đặt dấu hỏi, nếu không đồng tình sao không nếu ra giải lớn hơn đi, việc nhỏ con con còn lẩn như trạch thử hỏi làm được gì lớn?)

2- Giáo sư giỏi ít nhất hai ngoại ngữ, tiếng Pháp để theo học toán học, tiếng Anh để làm việc tại Mỹ.

Giỏi ngoại ngữ nghĩa là gì? Ngôn ngữ bao giờ cũng là tiếng nói của một dân tộc, mà tiếng Anh và Pháp là tiếng của các dân tộc văn minh lâu đời, vì thế không thể nói giáo sư không giỏi xã hội và chính trị. Bởi vì ngay ngôn ngữ đó đã chứa những sinh hoạt thuộc về nó.

Người Pháp có câu “Tất cả người leo lên thì gặp nhau ở đỉnh cao”, hay còn có phương ngôn “Những đỉnh cao gặp nhau”, hoặc “Từ đỉnh cao nhìn sang đỉnh cao là đoạn đường ngắn nhất”. Vậy thì khi giáo sư Châu đã leo lên đỉnh tột cao của toán học, chẳng lẽ ông lại không nhìn ra những đỉnh cao ở bên cạnh thành tựu của mình?!

Xét vào việc cụ thể, người giỏi thì nhìn cánh én là biết mùa xuân, nếu giáo sư không tỏ tường về pháp lý thì sao có thể vạch mấy nét mạch lạc thẳng vào vấn đề được?!

Những kẻ âm u trí tuệ thường mang những giấc mơ không ai bằng mình, giống một phương ngôn của người Trung Quốc “Người quân tử mong kéo mọi người lên cao bằng mình, còn kẻ tiểu nhân muốn hạ tất cả mọi người xuống thấp như mình”. Khi họ Vương đòi thi giầu có với Thạch Sùng, thấy thua mọi bề, liền nghĩ ngay ra kế hỏi xem nhà Thạch sùng có nồi mẻ kho không? Thấy người ta đã vứt nồi đi rồi, liền hạ bài, mày không có nồi mẻ thì mày vẫn thua tao. Đây chính là một giấc mơ ảo tưởng của đám trí thức hãm tài, chỉ có chiếc nồi mẻ đem theo ruột tượng để phòng thân, và rồi luôn tìm thấy người có tài bao nhiêu vẫn cứ thua mình cái nồi nấu mẻ. Sau rồi lại còn đòi bình đẳng mọi ý kiến phải được tôn trọng. Xã hội muốn phát triển thì phải có trật tự và đẳng cấp, cái toa tầu đừng nên đòi đầu tầu phải ngang mình. Đây cũng chính là ý tưởng thống soái của triết gia Aristote. Ông nói: người không có trật tự sẽ điên loạn. Và trong cơ thể của người ta cũng vậy, ở các học viện thì đề cao đỉnh đầu và trí tuệ, còn ở nơi vệ sinh công cộng thì người ta muốn bộ phận dưới thấp hoàn thành công việc. Tuy vậy không nên nhầm lẫn giữa đít và đầu, hay nhà tiêu với học viện.

Những kẻ bất tài đừng nên tìm cách ngụy biện cho sự yếu kém của mình bằng ảo tưởng rằng người khác vẫn còn cái này hay cái kia chưa giỏi bằng mình. Giáo sư Ngô Bảo Châu đã thành công vình quang, dân tộc Việt nam đáng tự hào để có giáo sư bước lên làm một bậc thầy cho dân tộc. Đó là một vinh dự, cái không có mới là không vinh dự. Đó cũng là một sự thật và nó thừa sức khuất phục những người có tri thức và lương tri. Còn mấy kẻ tự hào trong bếp, không nêu ra được cái sở tài của mình là gì, thì hãy cứ lầu bầu điệu khải hoàn âm lịch ri rí trong cổ họng, đừng có nhảy lên thượng đài trí tuệ lĩnh xướng làm gì cho khổ thân ra.

(Nguồn: Chungta.com)

Advertisements
3 phản hồi leave one →
  1. Đỗ Sinh permalink
    Tháng Tư 20, 2011 3:06 sáng

    Ông NBC là người tự trọng. Chắc ông cũng chẳng ưa gì những bài bốc phét ca tụng ông kiểu đỉnh ca trí tuệ kiểu này đâu…

  2. Dân Cổng chốt permalink
    Tháng Tư 20, 2011 4:13 chiều

    Không hiểu vì sao trong vòng 3 ngày mà Chúng ta.com lại đăng đến hai bài phát biểu nhố nhăng của tác giả này thế không biết?Chỉ mong ông Châu đừng biết đến có những người như thế ở quanh ta.

  3. chậm hiểu permalink
    Tháng Tư 21, 2011 9:02 chiều

    Đẳng cấp của Nguyễn Hoàng Đức là siêu chửi bậy,nội dung bài của ông Đức có hay bằng mấy,nhưng viết với dọng điệu hằn học,du côn thế này thì khó chấp nhận được.Ông Châu có thể là thầy của ông được,ông Châu chỉ là một nhà toán học,không thể là bậc thầy của dân tộc VN được,ở VN trên ông Châu còn rất nhiều cây cao bóng cả.Ông nên xem lại cách phát biểu cho khiêm tốn,tôi nghĩ gs Châu xẽ buồn khi đọc bài của ông đấy.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: