Skip to content

Địa vị "cao" nhưng "lùn" nhân cách

Tháng Mười 16, 2010

Chừng nào những tin tức “tự sướng”, những dòng nhạc “rác rưởi” còn có đất sống thì đừng hòng có được một thế hệ biết và hướng đến sự nhân văn, nhân bản

Trần Minh Quân

Trong thời gian gần đây, tin tức về những video clip “tự sướng” xuất hiện ngày càng nhiều trên các báo mạng lớn của Việt Nam như Vietnamnet, VnExpress, …

Liên tục xuất hiện đều đều trên các trang báo mạng với những cái tít gây sự tò mò, tìm hiểu và đôi khi trái ngược lại với ý tứ trong từng bài viết.

Cách đặt tít giật gân này thực ra là cách câu khách một cách “vô văn hóa”, vô tình đã cổ vũ cho những hành đồng “tự sướng” có thêm đất sống, vô tình đã “tiếp thị” cho một xu hướng đáng ra cần lên án.

Ngoài ra, trong mỗi bài viết, tác giả đã cố tình để lại một vài dấu tích về những clip này như tên người gởi, tên clip, … Đây chính là hành động vẽ đường cho hươu chạy. Như vậy vô tình (hay cố tình) tác giả đã chỉ đường cho những người tò mò tìm kiếm và xem những clip này nhiều hơn mà thôi.

Câu khách bằng những tin tức kiểu “tự sướng” thực chất là tác giả đã “tự sướng” theo cùng nhân vật, đồng thời tờ báo của mình thêm phần “lá cải” cao hơn theo thời gian.

Hiện tượng này rất giống với hiện tượng những bài hát “rác rưởi” đang tràn ngập trên thị trường, nó chính là thủ phạm của một nền giáo dục phản giáo dục, văn hóa phản văn hóa.

Chính những người tự cho mình có quyền đưa tin, thậm chí có quyền phán xét những hiện tượng nhức nhối của xã hội (các nhà báo) và cũng chính những người tự cho mình là người đang tô vẽ cho bức tranh âm nhạc, văn hóa của đất nước (nhạc sĩ) là những người góp phần đưa đường dẫn lối một xu hướng lệch lạc về cái đẹp, cái văn hóa của một bộ phận trong xã hội. Họ chính là tác giả của bức tranh nhiều gam màu tối của xã hội, đặc biệt là giới trẻ Việt Nam hiện nay.

Lỗi này không thể đổ lỗi cho các nhân vật trẻ trong các clip, trong bức tranh âm nhạc. Lỗi chính là những người đang đứng đầu các trang báo, những người quản lý văn hóa. Bằng cách nào mà các “tác phẩm” này cứ đều đều xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng. Có vài cách lý giải.

Một là: họ biết nhưng cứ làm ngơ, để cho các “tác phẩm” này ra đời nhằm câu khách, tăng lượng truy cập, tăng người nghe để kiếm tiền.

Hai là: họ quá ngu muội đến nỗi không nhận biết được cái đẹp, cái hay.

Ba là: trong họ cùng một lúc tồn tại hai lý do trên.

Bốn là: trong giáo dục hiện nay thiếu hẳn những bài học về cảm thụ cái hay, cái đẹp, hướng con người vào quỹ đạo chân – thiện – mỹ.

Các trang báo cứ câu khách nhằm tăng lượng truy cập, để được quảng cáo kiếm tiền. Các nhạc sĩ thì cứ thu tiền tác giả. Các ca sĩ thì cứ nhún nhún, nhảy nhảy hát những lời lẽ thô tục và lấy tiền.

Họ lấy tiền cho đầy túi, những đồng tiền đó chính xác là tiền đã bán rẻ giáo dục, bán rẻ văn hóa của một thế hệ. Những đồng tiền này còn đáng lên án hơn cả những đồng tiền thu được từ ma túy.

Chừng nào những tin tức “tự sướng”, những dòng nhạc “rác rưởi” còn có đất sống thì đừng hòng có được một thế hệ biết và hướng đến sự nhân văn, nhân bản.

Đây chính là hiện tượng những người ở lớp trên cao của xã hội nhưng lại lùn về nhân cách.

Advertisements
One Comment leave one →
  1. Tháng Mười 16, 2010 3:13 chiều

    ho dang giat tit de kiem tien, khổ thân chưa, vì mưu sinh mà bác chửi vậy tội họ quá, ăc âc..

    Đã có tin về mấy ngư dân rồi đây,
    http://haydanhthoigian.wordpress.com/2010/10/16/da-b%E1%BA%AFt-d%C6%B0%E1%BB%A3c-lien-l%E1%BA%A1c-v%E1%BB%9Bi-9-ng%C6%B0-dan-ly-s%C6%A1n/

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: