Skip to content

Về loại súng ‘lạ’ xuất hiện trong lễ diễu binh 10/10

Tháng Mười 10, 2010

Sự xuất hiện của khẩu súng kiểu Mỹ trong lễ diễu binh, diễu hành sáng 10/10 khiến dư luận không khỏi thắc mắc về nguồn gốc và tính năng của nó.

Được giới thiệu lần đầu trong dịp Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ quốc phòng thị sát hoạt động hợp luyện diễu binh, loại súng trên được gọi tên M-18.

Có thể nói, đây là lần đầu tiên sau kháng chiến, Quân đội Nhân dân Việt Nam đã biểu dương sức mạnh cùng với một loại vũ khí có nguồn gốc Mỹ, bên cạnh các loại vũ khí cá nhân quen thuộc như AK và CKC.

Từ khi mới xuất hiện, hình ảnh M-18 trên tay các chiến sĩ đặc công và cảnh sát biển trong các buổi tập luyện đã trở thành chủ đề nóng trên các diễn đàn, thu hút nhiều bình luận sôi nổi. Nhiều câu hỏi được đặt ra, quanh loại vũ khí “lạ” này như: M-18 là loại súng gì, tính năng chiến đấu ra sao(?)…

M-18 được giới thiệu trên các phương tiện truyền thông lần đầu tiên vào dịp Đại tướng Phùng Quang Thanh thị sát hợp luyện diễu binh. Theo một quan chức thuộc ban Tổ chức hợp luyện, M-18 được Việt Nam nhập khẩu từ nước ngoài. Ảnh: Tuấn Linh

Dựa vào đặc điểm: nòng ngắn, báng có thể thay đổi độ dài và một số đặc điểm khác, M-18 được nhiều người nhận định có nét giống với với XM177E2, (có tên gọi ban đầu là Colt 629 Comando), thuộc họ CAR-15. 

Sơ lược về sự phát triển của CAR-15/M-16

Trong khi loại súng rất phổ biến trong quân đội Mỹ và đồng minh là M-16 và hầu hết “các anh em” của nó được biết đến như là loại súng trường tấn công tự động, thì các súng thuộc họ CAR-15 được xếp vào dòng carbine. Sự khác biệt của hai loại súng này chủ yếu ở chiều dài của nòng súng (*).

Tuy được phân biệt tương đối rõ ràng về cách phân loại, nhưng M-16 và CAR-15 lại có “quan hệ huyết thống” chặt chẽ trong lịch sử phát triển.

Phần thân của một khẩu XM177E2 của hãng vũ khí Colt, Mỹ.
Ảnh chụp phần thân của M-18 trong buổi hợp luyện diễu binh. Ảnh: Tuấn Linh
Chùm ảnh cận cảnh về súng M-18

Vào những năm 1950-1960, bối cảnh chiến tranh lạnh và thực tế ở chiến trường Việt Nam thúc đẩy các nhà sản xuất vũ khí Mỹ liên tục nhận được yêu cầu để cải tiến, nâng các mẫu súng. Đầu tiên, các đơn vị tìm – diệt, thường xuyên đối phó với các nhóm du kích nhỏ, di chuyển, tác chiến trong những khu rừng rập rạm ở Việt Nam cần những khẩu súng ngắn, gọn, trọng lượng nhẹ, có tốc độ bắn nhanh hơn là khả năng bắn xa và chính xác. Đây cũng là yêu cầu của các phi công trực thăng, muốn có vũ khí thích hợp với sự chật chội của buồng lái.

Vì vậy, nhà sản xuất giảm chiều dài báng và nòng súng, thậm chí giảm một nửa (từ 20 inch xuống còn 10 inch). Ngoài ra, họ còn thay thế một vật liệu làm báng, tay cầm và ốp nòng bằng loại nhẹ hơn trên các súng thuộc họ M-16 để cho ra XM177E1 (phiên bản đầu tiên của họ CAR-15).

Tuy nhiên, sự cắt giảm này gây ra nhiều phiền toái như súng nổ quá to, làm giảm thính lực của người lính; nòng súng ngắn lại sử dụng loại đạn cũ (nhiều thuốc phóng) gây nên chớp lửa đầu nòng lớn, làm nòng súng bị cáu bẩn, đồng thời, gây chói mắt và làm lộ vị trí của người cầm súng. Do đó, nhà sản xuất đã thực hiện một số thay đổi như kéo dài nòng từ 10 inch lên 11,5 inch, thay đổi lượng thuốc phóng của đạn… để cho ra bản XM177E2.

Một khẩu XM177E2 là sản phẩm của tư duy mới về súng bộ binh ở Việt Nam, ứng dụng nhiều công nghệ mới, đặc biệt là công nghệ vật liệu.

Không chỉ vậy, XM177E2 còn có một số ưu điểm khác như: nhiều chi tiết và phía trong súng được mạ để chống ăn mòn (phù hợp với điều kiện khí hậu ở Việt Nam); có thể gắn thêm ống phóng lựu XM148, thay cần lên đạn kiểu Delrin giúp giảm kích thước phần trên của súng, đồng thời chống hiện tượng nhả chốt khi bắn ở các đời súng trước…

Thế nhưng, dù được cải tiến nhiều nhưng bản thử nghiệm XM177E2 không qua được các bài kiểm tra khắt khe của Quân đội Mỹ. Vì vậy, loại súng này chỉ được sản xuất và thử nghiệm trong giai đoạn 1966-1970. Những ưu điểm của XM177E2 sau này được nhà sản xuất áp dụng vào mẫu M16A1 và một số biến thể của dòng này.

Tại sao lại là M-18?

Với quan sát ngoại hình ban đầu và vốn tư liệu ít ỏi trong tay, người viết bài chưa dám khẳng định nguồn gốc đích xác của M-18. Tuy nhiên, là với những thông tin hiện có, chúng ta hoàn toàn có thể khẳng định, M-18 có thiết kế thuộc họ CAR-15/M-16.

Như vậy, có thể nói M-18 là loại súng hoạt động trên nguyên lý trích khí, khóa nòng chốt xoay, bắn đạn cỡ 5,56mm, trọng lượng khoảng 2,5kg (khi chưa lắp thêm các khí tài và phụ kiện); tốc độ bắn lý thuyết khoảng 750 phát/phút. Vậy, với những thông số này, M-18 sẽ có vị trí thế nào trong các loại vũ khí cá nhân của Quân đội Nhân dân Việt Nam?

Trước hết, với kích thước nhỏ gọn, M-18 hết sức thuận tiện trong các tình huống tác chiến trong không gian hẹp hoặc trong những nhiệm vụ đòi hỏi người lính phải linh hoạt, đảm bảo bí mật khi tiếp cận mục tiêu.

Đặc biệt, ứng dụng công nghệ vật liệu mới (sử dụng nhiều hợp kim nhẹ, nhiều bộ phận làm từ nhựa tổng hợp), lại sử dụng cỡ đạn nhỏ (nhỏ hơn cỡ đạn 7,62mm của AK), nên M-18 không tiêu tốn năng lượng của người lính khi di chuyển.

M-18 có nhiều đặc điểm phù hợp với một số nhiệm vụ chuyên biệt của các lực lượng đặc biệt.

Việc giảm nhỏ cỡ đạn cho phép giảm trọng lượng của súng và đạn một cách rõ rệt. Các chuyên gia đã tính toán, nếu cỡ nòng giảm 1mm sẽ giảm được 10-15% trọng lượng súng. Thêm vào đó, giảm cỡ đạn vừa giảm được trọng lượng, thể tích lại tăng cơ số đạn dự trữ của người lính khi chiến đấu. Cùng một trọng lượng như nhau, nhưng số đạn cỡ 5,56mm sẽ lớn gấp 2 số đạn cỡ 7,62mm.

Như vậy, có thể thấy, M-18 thể hiện nhiều ưu điểm hơn so với vũ khí truyền thông là AK, và sẽ phù hợp với nhiều nhiệm vụ chuyên biệt. Tuy nhiên, nhìn vào quá khứ, chúng ta thấy rằng, đối phương dù được trang bị các loại súng hiện đại hơn nhưng đã không thắng được người lính Bộ đội Cụ Hồ. Điều đó cho thấy, vũ khí là quan trọng nhưng cách đánh, cách khai thác sức mạnh của vũ khí, yếu tố con người mới là vai trò quyết định. Bởi vì, “vũ khí chỉ là sắt, người lính mới là thép”. Với loại vũ khí hiện đại, các lực lượng đặc biệt như đặc công, cảnh sát biển, chống khủng bố sẽ như “hổ thêm cánh”, lập nên những chiến công tiếp nối truyền thống hào hùng của lịch sử.

Dưới đây là một số loại súng thuộc họ CAR-15/M-16 và các biến thể khác:

(*) CAR-15 được xếp vào loại súng carbine, là thuật ngữ quân sự có nguồn gốc chỉ loại súng dùng cho kỵ binh, lực lượng đòi hỏi vũ khí thuận lợi cho việc xạ kích trên mình ngựa. Tuy kỵ binh lùi vào lịch sử, nhưng yêu cầu tác chiến với súng carbine vẫn cần thiết với một số lực lượng đặc biệt.
Trong khi, súng trường tấn công tự động đòi hỏi nòng dài để tăng độ chính xác của đường đạn thì carbine lại đặt yếu tố nhỏ gọn, thuận tiện lên hàng đầu.
Dòng súng CAR-15/M-16 sử dụng đạn cỡ 5,56mm. Việc giảm nhỏ cỡ đạn có thể làm giảm khả năng sát thương và xác suất trúng đích ở cự ly xa. Theo thống kê của quân đội Mỹ, với cỡ đạn 5,56mm bắn ở cự ly ngoài 270m, độ tản mác tăng lên khá nhiều.
Các súng thuộc dòng M-16 và biến thể sau này của nó được Trung Quốc “nhái” và sử dụng hạn chế trong các lực lượng vũ trang.
Một khẩu M-4 (thế hệ sau M-16) do hãng Norico, Trung Quốc sản xuất (có dòng chữ Made in China).
Một khẩu M-4 do Norico sản xuất có đường ray ở phần trên thân súng để lắp thêm các khí tài khác. Đặc điểm này cho thấy M-18 khác hoàn toàn với M-4 của Trung Quốc.
Tuấn Linh (Đất Việt)
Advertisements
No comments yet

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: