Skip to content

Nhìn lại “thất hùng”, sự mâu thuẫn của lịch sử

Tháng Sáu 13, 2010

1. Có một điều đặc biệt: World Cup 2010 là giải vô địch bóng đá thế giới đầu tiên quần tụ đủ “thất hùng” – 7 nhà vô địch: Urugoay, Ý, Đức, Brazil, Anh, Argentina và Pháp.

Trong bảy nhà vô địch, thành tích của Anh và Pháp mỏng nhất: Mỗi đội chỉ vô địch một lần (Anh – 1966, Pháp – 1998), lại là vô địch trên sân nhà. Điều đó có nghĩa nếu đi ra khỏi London và Paris, Anh và Pháp chẳng làm nên công trạng gì. Thành tích khá nhất của Pháp khi ra khỏi biên giới là lọt vào trận chung kết cách đây 4 năm trên đất Đức, và rốt cuộc thua Ý trong loạt đá 11 mét. Trước đó đội tuyển gà trống Gaulois cũng đã hai lần về thứ ba dưới thời của Kopa và Platini tại World Cup 1958 và 1986. Đội Anh còn tệ hơn, ngoại trừ chức vô địch trên sân nhà, họ chưa bao giờ lọt vào ba thứ hạng đầu ở 17 kỳ World Cup còn lại.

2. Uruguay và

Argentina đều có hai chức vô địch, trong đó mỗi đội một lần đăng quang trên sân nhà (Uruguay – 1930, cũng là kỳ World Cup đầu tiên, Argentina – 1978). Vô địch hai lần dĩ nhiên “oách” hơn vô địch một lần, nhưng lần đoạt cúp gần nhất của Uruguay xảy ra vào năm 1950, nghĩa là họ đã bị cơn lốc lịch sử cuốn phăng hơn một nửa thế kỷ và hầu như không còn ai giữ một ký ức gì về họ. Thành tích của đội Argentina bị thời gian niêm phong ngắn hơn một chút, nhưng cũng đã gần 25 năm rồi, tính từ lần lên ngôi gần nhất vào năm 1986 với sự tỏa sáng của Maradona. So với Uruguay, thành tích của Argentina khá hơn: ngoài 2 chức vô địch họ đã 2 lần về nhì tại World Cup 1930 và 1990. Nhưng điều quan trọng là trong khi đội tuyển Uruguay hiện nay chỉ có tuyển thủ Diego Forlan là đáng chú ý thì các tài năng Argentina đang mọc lên như nấm sau mưa: Messi, Higuain, Mascherano, Tevez, Samuel, Demichelis, Aguero, Heinze, Milito, nhiều đến mức HLV Maradona chỉ xếp đội hình thôi đã đủ mệt. Trong bóng đá, không phải lúc nào ngôi sao nhiều hơn thì con đường dẫn tới chiến thắng sẽ ngắn hơn nhưng không thể phủ nhận yếu tố con người giữ vai trò cực kỳ quan trọng, là điểm xuất phát và là chỗ dựa cho mọi quyết sách.

3. Ba nhà vô địch còn lại thật sự đáng gờm: Đức 3 lần đoạt cúp, Ý 4 lần, Brazil 5 lần. Trong khi Ý và Đức đều có một lần đăng quang tại sân nhà (Ý – 1934, Đức – 1974) thì Brazil tuy sở hữu tới 5 chiếc cúp nhưng chưa một lần lên ngôi tại thánh địa của mình. Nói chung, trong 7 nhà vô địch Brazil là đội duy nhất chưa từng đoạt chức vô địch nhờ ưu thế của nước chủ nhà. Brazil chỉ một lần tổ chức World Cup vào năm 1950, nhưng lần đó Brazil về nhì sau Uruguay. Cũng cần nói thêm một chút về World Cup lần thứ 4 này. Mười ba đội tham dự  được chia làm 4 bảng, chọn 4 đội đầu bảng vào chung kết: Brazil, Uruguay, Tây Ban Nha và Thụy Điển. Trong khi Uruguay hòa Tây Ban Nha 2-2 và thắng Thụy Điển với tỉ số sát nút 3-2 thì Brazil đèp bẹp Thụy Điển và Tây Ban Nha bằng các tỉ số kinh hoàng 7-1 và 6-1. Trận cuối cùng giữa Brazil – Uruguay ngẫu nhiên trở thành trận chung kết và Brazil chỉ cần hòa là lên ngôi vô địch. Thế nhưng khi trận đấu chỉ còn hơn 10 phút nữa là kết thúc với tỉ số 1-1,  Brazil bất ngờ bị thủng lưới bởi cú sút của Alcides Ghiggia khiến cả xứ cà phê chết lặng. Còn “chết thật” theo nghĩa đen thì có 7 người Brazil bị cú sút nghiệt ngã của Ghiggia đưa vào cõi vĩnh hằng ngay ở phút 78 định mệnh đó – vì chứng nhồi máu cơ tim.

4. Bài báo này được viết vào sáng thứ sáu và khi đến tay bạn đọc thì bốn nhà vô địch đã ra quân: Uruguay, Pháp, Argentina, Anh. Qua lối chơi và kết quả các trận Uruguay – Pháp,  Argentina – Nigeria, Anh – Mỹ, bạn đọc có lẽ cũng đã hình dung được phần nào thực lực và triển vọng của các đội trong nhóm “thất hùng”.

Cho đến trước ngày khai mạc World Cup 2010, giới chuyên môn và giới cá cược gần như tìm được tiếng nói chung khi nhất trí bốn gương mặt sáng giá nhất cho ngôi vô địch lần này là Brazil, Tây Ban Nha, Anh, Argentina. Thấp hơn một chút là Đức, Hà Lan, Ý. Riêng đội Pháp gần như chẳng được nhắc tới.

Xét về mặt lịch sử, xưa nay các đội bóng châu Âu chỉ có thể vô địch khi World Cup tổ chức ở ngay tại châu Âu. Riêng Anh và Pháp thì chưa từng vô địch khi World Cup tổ chức bên ngoài biên giới nước mình. Nếu xem đó như một chiếc vòng kim cô của số phận, lần này các đội châu Âu có lẽ cần phải nghĩ tới cảnh lạc đà châu Phi chui qua lỗ kim như thế nào trước khi nghĩ tới chiếc cúp, kể cả ứng cử viên số 1 Tây Ban Nha.

Như vậy, phải chăng World Cup 2010 cuối cùng chỉ là cuộc đua song mã giữa hai yên hùng Nam Mỹ – Brazil và Argentina? Nhưng ngay cả Argentina cũng đang đối diện với gọng kềm của định mệnh: họ chưa từng thắng giải đấu nào tổ chức bên ngoài châu Mỹ. Họ đăng quang hai lần thì một lần ở sân nhà một lần ở Mexico. Rốt lại, nếu bạn tin rằng bánh xe lịch sử là thứ không thể quay chệch thì bạn buộc phải bỏ phiếu cho Brazil bất chấp đây là đội Brazil ít chất Brazil nhất trong lịch sử.

5. Quả thật, Brazil là đội duy nhất cho đến nay lên ngôi vô địch ở cả ba châu lục. Họ đã thắng ở Thụy Điển 1958, ở Hàn-Nhật 2002 thì không có lý gì họ không thắng ở Nam Phi 2010. Bằng các chiến tích vô tiền khoáng hậu của mình, Brazil giống như một cao thủ võ lâm mà sở đắc võ học có thể thi triển và phát huy trong mọi hoàn cảnh. Ai cũng biết trong truyện Thủy Hử, Hắc Toàn Phong Lý Quỳ cùng với Lỗ Trí Thâm và Võ Tòng là ba người có sức khỏe vô địch trong 108 anh hùng Lương Sơn Bạc. Nhưng một lần ở bến Tầm Dương họ Lý làm oai với Tống Giang và Đới Tung, giở thói côn đồ ra thẳng bến sông nhảy lên thuyền bắt cá, bị chủ thuyền Trương Thuận dụ xuống nước đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Không phải Trương Thuận tài giỏi gì hơn Lý Quỳ, chẳng qua họ Trương tinh thông thủy tánh, ngoại hiệu của y là Lãng Lý Bạch Điều, sau này là một trong những thủy quân đầu lĩnh của Lương Sơn Bạc. Lý Quỳ khỏe như vâm, hằng ngày giỏi sử cặp rìu nặng như quả tạ nhưng đánh nhau dưới nước thì họ Lý chẳng khác nào kẻ chưa một ngày học võ.

6. Nhắc lại tích này để thấy trong bóng đá cũng như trong võ công, yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Đá trên đất khách, gió thổi trên đầu cũng khác, cỏ mọc dưới chân cũng khác, thậm chí tiếng hò reo cổ vũ nghe cũng lạ, lần này tiếng kèn vuvuzela với tần suất âm thanh lên tới 120 decibel của dân Nam Phi dộng vào tai chẳng khác nào công phu “sư tử hống” của Phật môn, cầu thủ không giỏi trấn định tinh thần có khi bị “tẩu hỏa nhập ma” như chơi. Đó là chưa kể đá trên sân khách tiếng còi của trọng tài thỉnh thoảng nghe cũng hổng thấy công minh giống mọi ngày, muốn biết điều này hỏi các cầu thủ Ý và Tây Ban Nha ở World Cup 2002 khắc rõ.

Để vượt qua tất cả những trở ngại khách quan đó, bản lĩnh phải siêu quần, nghĩa là uýnh trong nhà cũng tốt, ra ngõ uýnh cũng hay, trên bờ dưới nước gì cũng không ngán, ra sa mạc cũng “chẳng sợ thằng Tây nào”. Làm được điều đó, nhìn khắp gầm trời này phi Brazil chẳng ai làm nổi.

Nếu Brazil không vô địch lần này thì chỉ vì một lý do duy nhất: Kỳ World Cup nào mà đội tuyển Vàng-Xanh được coi là có nhiều khả năng đăng quang nhất, kỳ đó Brazil đương nhiên… thất bại. Các World Cup 1950, 1982, 1986, 1998 đã chứng thực điều này. Đây cũng là một chỉ dấu của lịch sử.

Hóa ra lịch sử cũng mâu thuẫn, hay nói cách khác lịch sử cũng có khả năng nói bằng nhiều thứ tiếng. Do đó chúng ta cần phải chờ xem lần này lịch sử sẽ dùng thứ ngôn ngữ nào mới biết được đội Brazil có sẽ vô địch ở Nam Phi hay không!

11-6-2010

  • CHU ĐÌNH NGẠN
Advertisements
No comments yet

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: