Skip to content

Hoàng Sa! Đảo Hoàng Sa ơi!

Tháng Tư 5, 2010

Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên vừa sưu tầm được bài thơ Hoàng Sa! Đảo Hoàng Sa ơi! Ông không rõ xuất xứ và tác giả, ông viết: “Tôi không biết tác giả bài thơ này là ai. Đọc nó cảm như của một người lính Sài Gòn năm nào đau đớn, uất ức, căm phẫn trước việc đảo Hoàng Sa bị ngoại bang đánh chiếm năm 1974, xót thương cho những người lính đã xả thân cho một mảnh giang sơn giữa bể khơi. Tình cảm đó cũng là tình cảm chung của mỗi người dân Việt Nam khi nghĩ về biển đảo, biên giới, đất đai lãnh thổ của quốc gia mình

Đây là một bài thơ hay. Có lẽ tác giả có một nỗi đau khủng khiếp khi Hoàng Sa đã mất!

Hoàng Sa ơi! Đảo Hoàng Sa ơi!
Một mảnh giang sơn đã mất rồi
Ta như mất cả phần da thịt
Tổ Quốc còn đau một góc trời

Vẫn nhớ Hoàng Sa! Ôi Hoàng Sa!
Trận chiến năm xưa máu lệ nhoà?
Sao không giăng trận cầu phao cũ
Chôn xác quân thù, trận Đống Đa

Hoàng Sa! Hoàng Sa! Ta vẫn đau
Biển như còn đỏ máu loang mầu
Máu ai thấm giữa lòng hải đảo
Xương trắng ai chìm giữa biển sâu?

Hoàng Sa! Hoàng Sa! Đã mấy trăng?
Sao không là sóng dậy Bạch Đằng!
Sao không báu kiếm, lời Sát Đát!
Sao sóng muôn trùng không thét vang?

Một mảnh cơ đồ giữa biển khơi
Ta con chim lạc cuối chân trời
Còn mơ Vạn Kiếp chôn thây giặc
Hoàng Sa đâu rồi, Hoàng Sa ơi

Hoàng Sa dưới bóng cờ Bắc phương
Giang sơn oan uất giữa bạo cường
Sóng nước ầm vang lời tủi hận
Hào kiệt đâu rồi? Hay khói sương

Huyền sử oai hùng, hay bãi hoang?
Hoàng Sa từng lớp sóng oai hùng
Hồn oan tử sĩ Nam quân vẫn
Theo dấu quân thù, theo dấu trăng!

Tổ Quốc còn đau mỗi mùa xuân
Âm ba hải chiến dậy sóng hờn
Xung phong! Hải kích bên bờ nước
Từng rặng san hô loang máu vương.

Hoàng Sa! Hoàng Sa! Mảnh trăng rơi
Một mảnh giang sơn, một mảnh đời
Một mái tóc xanh sầu điểm bạc
Tổ Quốc kêu gào! Hoàng Sa ơi!

One Comment leave one →
  1. Tháng Tư 5, 2010 5:42 sáng

    Hạt Cát Trường Sa

    Tôi chưa một lần ghé đảo Trường Sa
    Chưa biết bãi Phúc Nguyên bao nhiêu chỗ lồi, chỗ lỏm
    Bầy cá Chuồn bay qua có mang tin bão tới
    Cát Quế Đường có trắng tựa cát Nha Trang

    Tôi chưa ghé thăm Đá Lát, Huyền Trân
    Tìm tấm đá bia khắc tên Tứ Chính
    Ăn dưa hấu An Tiêm đỏ tươi mùa Tết đến
    Tôi học thuộc lòng câu “nhớ kẻ trồng cây”.

    Tôi chưa một lần ghé bãi Vũng Mây
    Tìm lại nắm xương của bao người ngã xuống
    Như những chiếc cọc tre bao quanh bờ ruộng
    Cho Trường Sa mãi mãi được vun bồi.

    Chưa thăm bãi Phúc Tần lòng vẫn nhớ khôn nguôi
    Nỗi nhớ lớn lên theo từng ngày lưu lạc
    Từ dạo Trường Sa rơi dần vào tay giặc
    Nỗi nhớ dâng cao thành ngọn sóng căm thù.

    Đất nước tôi nghèo, chinh chiến đã bao thu
    Một ngàn năm trong xích xiềng nô lệ
    Chân tôi bước nghe niềm đau vô kể
    Của ông cha trong tủi nhục căm hờn.

    Một trăm năm giặc Pháp cướp quê hương
    Mỗi gốc cao su một thây người yêu nước
    New Guinea, Reunion, những tử tù lê bước
    Máu da vàng nhuộm đỏ đất Châu Phi

    Hai mươi năm đầy đọa, chia ly
    Trong nghèo đói, nhân danh, lọc lừa Cộng Sản
    Tuổi trẻ chúng tôi rơi vào cơn bão loạn
    Hố thẳm quanh đời, lạc mất tuổi hoa niên.

    Tổ quốc ơi, con còn quá ươn hèn
    Không giữ được cho Người ngọn rau tấc đất
    Đêm xứ lạ khuya bàng hoàng thức giấc
    Nghe trong mắt mình như đọng cát Trường Sa.

    Trần Trung Ðạo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: